TomuDeku | Stray – Lần đầu tiên trong những lần đầu tiên

Bản gốc: 973

Bản dịch: 1056

Ừ thì, những người nông dân khi so với các giai cấp khác trong vương quốc thì họ không uy quyền gì. Họ không giàu sang phú quý, cũng không có sự ban phước của ma thuật . Nhưng họ là những con người tự do nhất và sở hữu hầu hết đất đai. Izuku hào hứng giới thiệu Shigaraki vườn táo và cho cậu ăn thử vài trái. Ở cuối khu vườn, mở ra trước mắt hắn là cánh đồng lúa mì vàng rực bao la, những cây khoai tây, bắp cải màu xanh và dâu tây chín mọng.

Shigaraki chưa từng thấy đồng lúa bao giờ. Hắn không tài nào kiềm nổi ánh mắt tò mò quan sát lũ sên ăn từng búp cải. Trái táo trong tay hắn thật ngọt và tươi. Có gì đó trong hắn, ngoài cơn đói khát, được dập tắt. Hắn cảm thấy, lấp đầy.

‘’Ngồi ở đây đi, Shigaraki. Anh có vài thứ cần làm với lũ sên.’’ Izuku gọi từ bên kia đồng, tay vẫy vẫy dưới vọng lâu kế ngay túp lều. Tò mò, hắn ngoan ngoãn bước tới, Izuku cầm một lọ thuốc đến chỗ bắp cải.

Làm theo hướng dẫn, Izuku bỏ thuốc vào bình phun rồi phun xuống. Chỉ trong tíc tắc, tiếng rít nhỏ vang lên, lũ sên oằn oại rồi thành bụi đất. Shigaraki hấp háy mắt, vẻ không tin. Giờ thì hắn hiểu là Izuku không nuôi chúng, mà là bắp cải.

‘’Còn đói không? Anh có đem bữa trưa nè, nhưng vẫn khá sớm để ăn.’’ Izuku hỏi, tay quệt trán bằng mặt sau găng tay. Shigaraki lắc đầu. ‘’Ok vậy thì qua đây, em cần thay đổi diện mạo.’’

‘’Tại sao?’’

‘’Để không ai biết là em trốn từ vương quốc Bóng Tối.’’

Shigaraki theo Izuku vô lều. Trong đó, hắn rửa mặt, thay áo, mặc một cái áo choàng nâu. Izuku phủ áo choàng qua vai hắn rồi kẹp lại một chiếc móc xanh lá để nó không bị rớt. Cậu trai tóc xanh dặn dò hắn khi hắn ra nơi đông người, đặc biệt là lúc có đội tuần tra hoàng gia thì hắn phải trùm đầu để che mặt. Sau đấy, Izuku tỉa tóc mái của hắn, nhưng Shigaraki cứ nhúc nhích vì hắn không thích mái mình quá ngắn.

‘’Mắt tôi trông đáng sợ.’’ Hắn nói.

Izuku nghiêng đầu, chải tóc Shigaraki khỏi mắt hắn. Da mặt khô, đôi mắt đỏ dễ gây căng thẳng cho người đối diện, nhưng Izuku chỉ mỉm cười, kẹp tóc hắn lên. Shigaraki nhìn cậu đi vòng quanh lều rồi trở về với một lọ có nắp đậy. Khi cậu mở nắp, một mùi hương dịu dàng, tươi tắn của hoa lan tỏa trong không khí.

‘’Ngồi yên nào, cái này sẽ giúp em giảm khô da.’’ Izuku nói, xịt dầu thơm lên mặt và môi Shigaraki. Nó rất mát. ‘’Anh thường dùng nó khi vào hạ, nó là tinh chất hoa tuyết. Nếu em không chăm chút da em thì nó dễ bị tổn thương lắm. Cứ để thế vài phút rồi thả tóc mái xuống.’’

Shigaraki không tài nào hiểu được lý do vì sao một kẻ xa lạ lại chăm sóc hắn tận tình nhường vậy, kể cả khi cậu ta biết hắn là tên tù của vương quốc Bóng Tối. Hắn biết là hắn có thể tin tưởng Izuku, nhưng hắn cảm thấy điều gì đó đang chờ phía trước, lấn át sự hiền dịu của cậu.

‘’Bốn.’’ Hắn thầm thì. ‘’Bốn là ổn.’’

Izuku ngó hắn vài giây, sau mới chợt hiểu là hắn đang nói tay hắn.

‘’Bốn ngón là ổn?’’

Shigaraki gật. ‘’Năm ngón là không ổn.’’

Izuku hừm một tiếng, cởi găng tay. Shigaraki nhìn các vết sẹo trên tay cậu, nhưng hắn không nói gì, chỉ ngắm cậu cắt mỗi găng một ngón. Cậu ra hiệu Shigaraki chìa tay rồi đeo cho hắn. Sau khi đảm bảo đã cài nút cổ tay, Izuku mỉm cười, cầm tay hắn. Vì ngón giữa hắn không động lòng bàn tay cậu nên năng lực hắn không có tác dụng.

Kẻ nhợt nhạt, mắt mở to, nhìn tay cậu và tay hắn chạm nhau.

‘’Đau không?’’

‘’Không. Không hề.’’

Hắn mím môi thành một đường thẳng mỏng dính, cảm nhận sự mềm mại do thứ nước Izuku vừa xịt. Ngón tay cái Shigaraki cứng ngắc sờ các vết sẹo.

‘’Đau không?’’

‘’Không.’’ Izuku cười. ‘’Dù sao chúng cũng cũ rồi.’’

Izuku tháo kẹp tóc, tóc mái hắn xõa xuống mắt hắn. Cậu cười thỏa mãn.

‘’Đằng góc ấy là giường em có thể dùng, và một cái lò bằng đá. Anh sẽ chỉ em cách sử dụng nó! Không nhiều nhặn gì, nhưng em có muốn ở không? Nếu chúng ta cẩn thận, anh chắc khoảng một năm hay hơn chút là em sẽ có thể sống tự tại hơn. Hay là em có những nơi em muốn đi? Em có thể nghỉ tạm ở đây trước khi tiếp tục lên đường.’’

Sau những năm tháng tù đày mà hắn đã chịu, cuối cùng, lần đầu tiên, Shigaraki đã có thể tự quyết định. Một quyết định khó khăn. Chỉ mới một tuần từ lúc hắn trốn thoát, sự thật cần được nói ra, hắn khá là choáng ngợp bởi sự tự do hắn đang có. Hắn đã tự sống sót dù không biết sất gì về thế giới cả. Hắn đã đụng độ những kẻ xấu, Izuku là người ‘’tốt’’ đầu tiên hắn gặp cho đến bây giờ.

Người này không đòi hỏi hắn thứ gì, ngược lại, cậu ta cứ cho và cho, Shigaraki không tài nào hiểu nổi.

‘’Không cần vội.’’ Izuku nói thêm. ‘’Em có thể đi và trở về bất kì lúc nào em muốn. Giờ anh phải làm việc rồi. Nếu em đói, anh có để bữa trưa trên giường, trong túi ấy.’’

Shigaraki nhìn cậu rời đi, hình dáng cậu hòa vào ánh sáng bên ngoài. Hắn nhận ra, ngay bây giờ, hắn có thể sống tùy ý mình.

Trước cả khi hắn kịp cản bản thân, tay hắn đã với vai Izuku.

Hắn quyết định rằng hắn muốn học cách sống. Cách Izuku sống. Và rồi, có lẽ, hắn có thể sống như cách hắn muốn.

TomuDeku | Stray – Tên

Bản gốc: 691

Bản dịch: 720

Izuku vừa đọc tờ hướng dẫn sử dụng lọ thuốc vừa đi qua khu chợ thị trấn. Hậu quả là cậu đâm sầm vào lưng người khác.

‘’Ê, coi chừng chứ.’’

‘’Xin lỗi…’’ Izuku rối rít, cậu nhận ra đằng trước quán ăn trong chợ đang rất hỗn loạn. Ông chủ quán la hét một thiếu niên ốm yếu, tay bóp cổ, nhấc bổng hắn ta. Rõ ràng là hắn đã ăn cắp quán ông.

Rồi cậu phát hiện một điều hãi hùng hơn. Rằng không phải người gặp nguy là thiếu niên, ổ bánh mì trong tay hắn đang hóa thành cát bụi. Cậu chen lấn đám đông, tay nắm vai ông chủ.

‘’Xin lỗi! Làm ơn hãy đặt em ấy xuống!’’ Tiếng thốt của anh ngưng bàn tay hắn hướng gần tay ông chủ.

‘’Cái đéo? Mày quen thằng chó này?’’

‘’Vâng, cháu rất xin lỗi về sự lộn xộn! Em ấy chỉ đang tìm cháu để trả tiền cho đồ ăn. Cho cháu hỏi là em ấy mua bao nhiêu ạ?’’

Lời nói của cậu làm chủ quán bình tĩnh lại, ông lạnh lùng bảo đám đông phắn nhanh, rồi trả lời cậu giá tiền. Thiếu niên đứng đấy, không thể nhìn được bất kì cảm xúc gì trên mặt hắn vì tóc mái của hắn quá dài. Nhưng Izuku có thể thấy da và môi hắn khô nứt thế nào, đáng lo làm sao.

Sau khi trả tiền ổ bánh mì, ông chủ quán kêu cậu ‘cút đi’. Izuku thở phào nhẹ nhõm, cậu xoay sang nhìn hắn, người thiếu niên, hình như, đang chờ cậu.

‘’Ổn chứ?’’ Cậu hỏi. ‘’Em có bị thương ở đâu không?’’

‘’Ổ-ổn.’’ Kẻ nhợt nhạt gật gật, đầu cúi thấp nhìn ổ bánh giờ chỉ còn là các hạt bụi.

Izuku ấp úng, với tay định cầm tay hắn, hắn giựt lùi lại.

‘’A-anh xin lỗi!’’

Hắn lắc đầu, chìa tay về phía Izuku. ‘’Sẽ làm đau anh.’’ Hắn nói, tìm kiếm gì ấy dưới đất, hắn lụm một hòn sỏi, rồi tiến đến chỗ cậu, nắm chặt hòn sỏi trong lòng bàn tay.

Nó biến thành cát bụi.

Izuku cẩn trọng ngó quanh quất, chắc chắn rằng không ai để ý. Đội lính tuần hoàng gia sắp đi ngang nơi họ đứng.

‘’Theo anh.’’ Cậu nói, cầm cổ tay hắn và kéo hắn vào một hẻm nhỏ.

Họ lượn lách xuyên con hẻm ngoằn ngoèo, Izuku đảm bảo không ai theo hay chú ý họ. Tìm vùng ngoại ô có những hàng cây bạch dương ngợp trời, cuối cùng cậu thả tay hắn ra. Nắng vẫn ấm, không khí trong rừng tươi mát hơn trong chợ, sự hồi hộp bởi cuộc chạy trốn giảm dần.

Cậu nhã nhặn mỉm cười với hắn.

‘’Anh là Izuku. Tên em là gì?’’

Tên.

Vật thí nghiệm số 154 Shimura Tenko.

Số 154, trở vô phòng.

Số 154, phân hủy tảng đá.

Giết kẻ này, số 154.

‘’Shigaraki… Tomura.’’

‘’Rất vui được làm quen với em, Shigaraki. Em là người trốn chạy từ vương quốc Bóng Tối, phải không?’’

Hắn giựt lùi tránh Izuku, nụ cười trở nên gượng gạo trên môi cậu.

‘’Hẳn em có lý do riêng mà. Anh nghe khá nhiều tin đồn về vương quốc ấy, nhưng nếu em muốn sống tự do thì nên ăn trộm đồ ăn đâu.’’ Cậu chống hông. ‘’Anh có một trang trại, cách đây hai quả đồi thôi. Cánh đồng có một túp lều vẫn có thể ở, trừ phi mùa đông tới. Nhưng anh chắc chúng ta sẽ xoay sở trước mùa đông thôi. Em có muốn ở không?’’

Shigaraki lặng im. Hắn chưa từng dám mơ tưởng nó: lòng nhân ái. Không. Có lẽ cậu ta đã đặt bẫy đợi hắn. Tuy nhiên, hắn biết kẻ nói dối như nào. Một phần sức mạnh hắn có khả năng nhận biết nó. Nhưng. Thật vẫn đáng kinh ngạc.

‘’Ừm.’’ Hắn gật đầu, môi mím chặt thành một đường thẳng, tay đặt lên cái bụng lép kẹp.

Izuku để ý cách hắn cố tình chỉ đặt bốn ngón tay, ngón giữa lơ lửng trên tấm áo rách nát.

‘’Đi thôi. Anh có quần áo và đồ ăn. Đây, ăn tạm nó đi.’’ Cậu giơ một miếng kẹo. Shigaraki* gật, rồi họ cùng nhau đến cánh đồng.

Đôi lời của tớ: chỗ * này bản gốc là Izuku gật đầu, nhưng mà tớ không hiểu lắm Izuku đưa kẹo sao lại thành luôn gật đầu? 😥 Nếu mọi người có hiểu gì thì hãy comt nha. Mình cảm ơn rất nhiều ~ ❤