Bản gốc: 691
Bản dịch: 720
•
Izuku vừa đọc tờ hướng dẫn sử dụng lọ thuốc vừa đi qua khu chợ thị trấn. Hậu quả là cậu đâm sầm vào lưng người khác.
‘’Ê, coi chừng chứ.’’
‘’Xin lỗi…’’ Izuku rối rít, cậu nhận ra đằng trước quán ăn trong chợ đang rất hỗn loạn. Ông chủ quán la hét một thiếu niên ốm yếu, tay bóp cổ, nhấc bổng hắn ta. Rõ ràng là hắn đã ăn cắp quán ông.
Rồi cậu phát hiện một điều hãi hùng hơn. Rằng không phải người gặp nguy là thiếu niên, ổ bánh mì trong tay hắn đang hóa thành cát bụi. Cậu chen lấn đám đông, tay nắm vai ông chủ.
‘’Xin lỗi! Làm ơn hãy đặt em ấy xuống!’’ Tiếng thốt của anh ngưng bàn tay hắn hướng gần tay ông chủ.
‘’Cái đéo? Mày quen thằng chó này?’’
‘’Vâng, cháu rất xin lỗi về sự lộn xộn! Em ấy chỉ đang tìm cháu để trả tiền cho đồ ăn. Cho cháu hỏi là em ấy mua bao nhiêu ạ?’’
Lời nói của cậu làm chủ quán bình tĩnh lại, ông lạnh lùng bảo đám đông phắn nhanh, rồi trả lời cậu giá tiền. Thiếu niên đứng đấy, không thể nhìn được bất kì cảm xúc gì trên mặt hắn vì tóc mái của hắn quá dài. Nhưng Izuku có thể thấy da và môi hắn khô nứt thế nào, đáng lo làm sao.
Sau khi trả tiền ổ bánh mì, ông chủ quán kêu cậu ‘cút đi’. Izuku thở phào nhẹ nhõm, cậu xoay sang nhìn hắn, người thiếu niên, hình như, đang chờ cậu.
‘’Ổn chứ?’’ Cậu hỏi. ‘’Em có bị thương ở đâu không?’’
‘’Ổ-ổn.’’ Kẻ nhợt nhạt gật gật, đầu cúi thấp nhìn ổ bánh giờ chỉ còn là các hạt bụi.
Izuku ấp úng, với tay định cầm tay hắn, hắn giựt lùi lại.
‘’A-anh xin lỗi!’’
Hắn lắc đầu, chìa tay về phía Izuku. ‘’Sẽ làm đau anh.’’ Hắn nói, tìm kiếm gì ấy dưới đất, hắn lụm một hòn sỏi, rồi tiến đến chỗ cậu, nắm chặt hòn sỏi trong lòng bàn tay.
Nó biến thành cát bụi.
Izuku cẩn trọng ngó quanh quất, chắc chắn rằng không ai để ý. Đội lính tuần hoàng gia sắp đi ngang nơi họ đứng.
‘’Theo anh.’’ Cậu nói, cầm cổ tay hắn và kéo hắn vào một hẻm nhỏ.
Họ lượn lách xuyên con hẻm ngoằn ngoèo, Izuku đảm bảo không ai theo hay chú ý họ. Tìm vùng ngoại ô có những hàng cây bạch dương ngợp trời, cuối cùng cậu thả tay hắn ra. Nắng vẫn ấm, không khí trong rừng tươi mát hơn trong chợ, sự hồi hộp bởi cuộc chạy trốn giảm dần.
Cậu nhã nhặn mỉm cười với hắn.
‘’Anh là Izuku. Tên em là gì?’’
Tên.
Vật thí nghiệm số 154 Shimura Tenko.
Số 154, trở vô phòng.
Số 154, phân hủy tảng đá.
Giết kẻ này, số 154.
‘’Shigaraki… Tomura.’’
‘’Rất vui được làm quen với em, Shigaraki. Em là người trốn chạy từ vương quốc Bóng Tối, phải không?’’
Hắn giựt lùi tránh Izuku, nụ cười trở nên gượng gạo trên môi cậu.
‘’Hẳn em có lý do riêng mà. Anh nghe khá nhiều tin đồn về vương quốc ấy, nhưng nếu em muốn sống tự do thì nên ăn trộm đồ ăn đâu.’’ Cậu chống hông. ‘’Anh có một trang trại, cách đây hai quả đồi thôi. Cánh đồng có một túp lều vẫn có thể ở, trừ phi mùa đông tới. Nhưng anh chắc chúng ta sẽ xoay sở trước mùa đông thôi. Em có muốn ở không?’’
Shigaraki lặng im. Hắn chưa từng dám mơ tưởng nó: lòng nhân ái. Không. Có lẽ cậu ta đã đặt bẫy đợi hắn. Tuy nhiên, hắn biết kẻ nói dối như nào. Một phần sức mạnh hắn có khả năng nhận biết nó. Nhưng. Thật vẫn đáng kinh ngạc.
‘’Ừm.’’ Hắn gật đầu, môi mím chặt thành một đường thẳng, tay đặt lên cái bụng lép kẹp.
Izuku để ý cách hắn cố tình chỉ đặt bốn ngón tay, ngón giữa lơ lửng trên tấm áo rách nát.
‘’Đi thôi. Anh có quần áo và đồ ăn. Đây, ăn tạm nó đi.’’ Cậu giơ một miếng kẹo. Shigaraki* gật, rồi họ cùng nhau đến cánh đồng.
•
Đôi lời của tớ: chỗ * này bản gốc là Izuku gật đầu, nhưng mà tớ không hiểu lắm Izuku đưa kẹo sao lại thành luôn gật đầu? 😥 Nếu mọi người có hiểu gì thì hãy comt nha. Mình cảm ơn rất nhiều ~ ❤

[…] Ba phần mười hành trình […]
ThíchThích