Bản gốc: 1732
Bản dịch: 1822
•
Thế giới chao đảo bên dưới chân Izuku và những gì cậu có thể làm là nghiến răng, ngả người lên lại giường. Cậu từ từ ngẫm nghĩ từng lời anh nói rồi chợt nhận ra tình hình tệ hơn những gì cậu sợ. Shouto bị sao vậy? Tại sao cậu ấy lại làm thế?
‘’Tớ không thể ở đây.’’ Izuku nghiêng đầu trên giường, ngước nhìn chàng trai cao hơn. Shouto nhíu mày, biểu lộ sự bối rối ẩn sau vẻ mặt vô cảm ấy.
‘’Đừng lo, chốc nữa chúng ta sẽ tìm cách xoay sở. Tớ chắc chắn mẹ cậu sẽ không để tâm đâu.’’ Shouto nói, đơn giản nghĩ Izuku chỉ đang lo lắng về điều ấy. Nhưng anh khá chắc là mẹ Izuku sẽ không phản đối việc cậu được bảo vệ và quan tâm.
‘’Tớ không muốn ở đây.’’
Lời tuyên bố kịch liệt của cậu khiến Shouto ngập ngừng. Chuyện này hoàn toàn không quá bất ngờ nhưng vẫn đau đớn khi anh đối mặt nó. Izuku chỉ là không hiểu anh đang giúp đỡ cậu. Chỉ là cần thời gian và Izuku sẽ chấp nhận ý kiến của anh, có thế thôi.
‘’Hãy để tớ giúp cậu.’’ Shouto thở dài bởi tình cảnh trước mắt dù anh cũng chẳng mong gì việc Deku chịu quen với nó. Có lẽ hai người họ còn một con đường gồ ghề phải đi. Nhưng nếu nó giữ Deku an toàn khỏi thế giới đầy rẫy mưu mô hãm hại cậu thì ổn cả. Shouto sẽ bảo vệ cậu bằng cả mạng sống của mình.
Anh vươn tay định giúp nhưng Izuku tránh né, thậm chí đẩy tay anh ra. Đôi mắt xanh lá của cậu hơi hoảng loạn, Shouto cau mày. Từng bước nhỏ, Shouto tự nhắc nhở. Trông cậu như một con thú sợ hãi tột độ, dáng vẻ bị kích thích không khác gì một con thỏ chìm trong sự khiếp đảm. Khóe miệng Shouto nhẹ nhướng. Quả thật Izuku có vẻ ngoài như thỏ vậy, ngay cả bộ trang phục anh hùng của cậu cũng như thỏ.
‘’Shouto, tớ về nhà đây. Cậu hãy tháo bỏ còng tay đi, chúng ta sẽ nói chuyện sau. Cậu có thể dính vào nhiều rắc rối vì vụ này đấy.’’ Izuku cố lý luận với người bạn mặt có vết sẹo. Cậu chầm chậm nhích xa Shouto, ánh nhìn của anh rất kỳ lạ, Izuku không chắc anh có còn là bạn cậu nữa hay không.
Khóe miệng anh nhếch cao bởi lời lẽ của cậu. Cậu trai nhỏ hơn vẫn lo lắng cho anh mặc dù chính cậu chẳng thoải mái mấy với tình hình hiện tại. Shouto chưa từng nghĩ sẽ xuất hiện ai đó luôn nghĩ đến người khác như cậu trên hành tinh này. Và điều ấy chỉ tô đậm thêm ý nghĩ rằng luôn có loại người sẽ cướp Izuku khỏi anh. Ngữ người không xứng đáng được chạm cậu, một người thuần khiết, ngây thơ.
‘’Ổn cả Izuku ạ, tớ sẽ cẩn thận. Tớ sẽ không để ai cướp mất cậu đâu. Cậu sẽ an toàn ở đây. Sẽ không có bất cứ ai tìm ra cậu.’’ Shouto trấn an.
Izuku tái nhợt đi. Nỗ lực làm Shouto suy nghĩ về hậu quả của những hành động đó hoàn toàn thất bại. Và nó thật sự cho Izuku thấy Shouto đã nghĩ về hậu quả rồi. Căn bản là anh không quan tâm. Cậu dựa vào cái giường phía sau cậu để đứng dậy, Shouto quan sát cậu, khuôn mặt trống rỗng chưa từng biết. Nụ cười sởn gai ốc biến mất, lại là vẻ vô cảm như lúc trước.
‘’Cậu định đi đâu? Cậu có cần tớ giúp đưa đến phòng vệ sinh không? Nếu cậu đói bụng thì tớ sẽ lấy đồ ăn liền cho.’’ Lời đề nghị của Shouto lơ lửng khắp Izuku, kề cận một cách không thoải mái khi cậu tiến đến cánh cửa phòng. Nếu cậu đang ở nhà Shouto thì những người thân còn lại hẳn nên ở xung quanh, nhỉ?
Izuku không thích ý tưởng nhờ vả Endeavor, cậu kinh tởm ông nhưng bây giờ cậu cần ai đó kiềm chế Shouto. Nếu Izuku không đi trước một bước thì cậu sẽ phải phụ thuộc vào người khác. Shouto có anh chị em mà nhỉ? Hay một người hầu cũng được, cậu biết gia đình Shouto khá giả thế nào nên chắc chắn phải có người hầu giúp cậu.
Izuku lê chân tới cửa, vịn vào đồ nội thất khi tiến lên. Shouto kiên nhẫn bám gót Izuku, chờ đợi cậu nhờ giúp. Izuku thì chẳng muốn nói gì với Shouto nữa, càng nói thì tình huống càng khó chịu. Shouto đi vòng qua cậu để mở cửa, đầu anh nghiêng nghiêng, tò mò quan sát Izuku loạng choạng ra dãy hành lang.
Căn nhà im lìm, Izuku tìm kiếm khắp nơi nhưng sự thật phũ phàng rằng những người ở đây chỉ có cậu và ‘’bạn’’ của cậu. Căn nhà rộng thênh thang, không có lấy hơi người. Izuku thấy cửa ra vào, cậu bước đến phía nó. Nhưng Shouto đã nhanh chóng chặn cậu lại, anh trở thành bức tường ngăn cách giữa cậu và cánh cửa thông với thế giới bên ngoài.
‘’Ngoài đó chả có gì thú vị cả.’’ Shouto nói, cố nhẹ nhàng hết sức để dẫn cậu tránh xa nó.
‘’Tớ muốn ra ngoài.’’ Izuku đáp, ánh mắt phóng qua Shouto, đăm đắm nhìn cánh cửa.
‘’Có lẽ lần khác thôi, Izuku.’’ Shouto kiên quyết, tay anh đặt trên vai cậu, nhẹ đẩy về lại trong phòng. Nhưng Izuku nhấn mạnh chân cậu xuống, từ chối di chuyển.
‘’Những người khác đâu rồi?’’ Izuku hỏi, ngoái đầu nhìn căn nhà trống rỗng. Vắng vẻ một cách quái lạ.
‘’Họ không ở đây. Họ chắc chắn sẽ không tới đây. Vì đây là một căn nhà trú đông* cũ kĩ. Bây giờ tớ chủ yếu dùng nó lúc tớ muốn… có khoảng thời gian cá nhân khỏi họ.’’ Shouto trả lời, tim Izuku nặng trĩu. Vậy cậu và anh quả thật đang ở một mình. Nó càng chính là lý do Izuku cần phải ra ngoài. Cậu vẫn có thể nhờ hàng xóm nếu Shouto thật sự nghiêm túc về tất thảy mọi chuyện.
Izuku nơm nớp liếm môi, cậu dứt khoát vượt qua Shouto nhưng anh tiếp tục chặn cậu.
‘’Izuku, đừng làm thế.’’
Izuku ngước nhìn Shouto, gương mặt anh vô cảm, nhưng lại không giống vẻ mặt trống rỗng thường ngày của anh. Nó khiến Izuku sợ. Đôi đồng tử hai màu cũng không gợn tí cảm xúc, vẻ nguy hiểm bao trùm lấy chúng. Trông Shouto lúc này chẳng khác gì một tên tội phạm, đôi bàn tay trên vai cậu hơi siết chặt, như đang đe dọa.
Izuku vô thức lùi lại, tay anh hụt hẫng. Rõ ràng nếu muốn tự do thì trước tiên cậu phải vượt được chàng trai cao hơn.
‘’Thả tớ ra.’’ Izuku lo lắng, đó là lời yêu cầu cuối cùng trước khi sử dụng sức mạnh vật lý.
‘’Không bao giờ.’’ Shouto nghiêm nét mặt, sự nguy hiểm lan tỏa khi anh nhìn cậu từ từ vào thế chuẩn bị tấn công. Izuku biết thực tế trận đấu này sẽ chẳng kết thúc đẹp đẽ mấy. Nhưng nếu Shouto không có ý làm đau cậu thì cậu sẽ có lợi. Hơn thế cả, anh không thể dùng quirk của anh trong chính nhà mình cùng việc nếu trận đấu đủ ồn ào thì có lẽ sẽ có ai đấy đến giúp.
‘’Hãy quay vào và ngồi xuống, Izuku.’’ Shouto bất di bất dịch, vững chãi đứng chắn cánh cửa. Anh không muốn phải xử lý bằng vũ lực với Izuku. Nhưng anh cũng muốn làm những điều như cậu đã làm cho anh, Shouto nhất định phải cứu Izuku khỏi chính bản thân cậu.
Izuku lắc đầu, phản đối.
Trận đấu không kéo dài mấy. Izuku vẫn còn yếu bởi thuốc mê nên Shouto hạ cậu rất dễ dàng. Anh nhăn nhó khi phải làm thế này. Cho dù Izuku không có năng lực trợ giúp nhưng cậu đã đánh bằng tất cả những gì cậu có. Shouto kinh ngạc khi Izuku nhận thức được cậu không thể thoát khỏi thì cậu bắt đầu hét to.
Nó gần như là một lời cầu cứu. Nó hoàn toàn khiến Shouto rối loạn nhưng anh nhanh chóng tóm lấy cậu bé đang vật vã. Izuku vùng vằng, quằn quại ráng bỏ chạy, anh giữ chặt cậu đoạn kéo cậu vào sâu trong nhà. Nếu Izuku cố tạo sự chú ý để người ngoài biết thì Shouto không còn sự lựa chọn nào khác cho cậu.
Shouto không hề thích thú gì với điều anh sắp thực hiện nhưng nó rất cần thiết, anh sẽ làm tới khi nào Izuku nhận ra rằng nó vì chính lợi ích của cậu. Shouto lôi mạnh cậu trai tóc xanh đang hoảng loạn vào một căn phòng, không cửa sổ và tường chống ồn. Nó gợi lại những ký ức đen tối trong lòng Shouto, tuy nhiên anh thầm cảm ơn cha anh, nhờ ông ta, anh có một nơi hoàn hảo để giữ Izuku.
Anh thả cậu bé nhỏ con xuống, cậu lập tức nhảy xa khỏi anh, cậu thở hổn hển vì đã dùng quá sức lúc đấu. Mắt cậu lướt quanh quất, chỉ có một cái giường bé cỏn con ở góc phòng u ám. Shouto nhanh nhẹn đánh lạc hướng Izuku rồi lùi ra ngoài căn phòng, anh đóng khóa kĩ cánh cửa. Anh không muốn có thêm bất cứ trận đấu nào nữa. Anh trượt mở nhẹ nắp cửa, ngó nhòm cậu hoang mang chạy đến.
‘’Thả tớ ra Shouto!’’ Izuku thét, căm phẫn đập cửa rầm rầm. Hốc mắt Izuku nong nóng những giọt lệ nhỏ chứa đầy sự vô vọng khi cậu ngước nhìn Shouto.
‘’Tớ sẽ quay lại trong chốc lát. Cậu chỉ cần thời gian để bình tĩnh. Tớ xin lỗi khi chúng ta phải trải qua việc này, Izuku. Nhưng tớ hứa chuyện sẽ ổn hết. Tớ chỉ cần cậu hợp tác với tớ.’’ Shouto nói, thấy Izuku khóc khiến anh có cảm giác đau đớn. Anh không thích chúng chút nào. ‘’Tớ sẽ chuẩn bị vài món ăn. Mấy phút thôi. Làm ơn hãy nghỉ đi.’’
‘’KHÔNG!’’ Izuku kêu la, cậu tiếp tục đập mạnh, Shouto đóng nắp cửa, tiếng khóc nhỏ dần bị ngăn cách bởi cánh cửa. Anh dựa lưng lên nó, lắng nghe tiếng đập ầm ầm mà Izuku muốn gây sự chú ý của anh. Mắt anh nhắm nghiền, hít sâu. Nó không diễn ra tốt đẹp như anh nghĩ, sự thật thì nó là một thảm họa.
•
Author’s notes: Dark hơn chút rồi 😮
speely boi plz đừng phá nhà
•
Đôi lời của tớ: Gửi tặng bản dịch nì cho đồng chí Cỏn :)) nhờ thím toi mới siêng năng hết ngâm giấm chương 3. Tiếp thì chỗ * này, nó chả quái gì khó hiểu cả. Ừ, vì Đụt là COCC nên nhà nó chia theo mùa để ở chả có gì đáng ngạc nhiên cả haha huhu nhà còn chia theo mùa ở nữa chs đồ tư sản huhu.

