If I know what love is, it is because of you (ShinDeku week 2017) – Marron121

Creator: Marron121

Link bản gốc: If I know what love is, it is because of you (ShinDeku week 2017)

Series begun: 07 – 08 – 2017

Series updated: 13 – 08 – 2017

Status: Bản gốc: Đã hoàn thành / 7880
              Bản dịch: Chưa hoàn thành / ???

Người xin per: Merri

Người beta: Đỗ Linh

Người dịch: Nồi Nhà Nào Làm Thì Nhà Nấy Cõng Còn Phải Hỏi À

BẢN DỊCH ĐÃ ĐƯỢC SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ. BẢN DỊCH THUỘC VỀ PAGE ALL FOR DEKU. LÀM ƠN KHÔNG REPOST LẠI Ở BẤT CỨ ĐÂU. NẾU MỌI NGƯỜI AI PHÁT HIỆN CÓ REPOST XIN HÃY INB PAGE CHÚNG TỚ. XIN CẢM ƠN.

1

Quét bom:  bản dịch chỉ đảm bảo 70% bản gốc, ngọt ngọt ngọt, có chút ngược, có cả tình bạn, hình như vậy

Tui xin cảm ơn cô Xanh, cô M, cô Huyên và cô Linh đã giúp đỡ tui hoàn thành nó.

Nếu có bất kì góp ý gì cho bản dịch thì xin mọi người cứ thoải mái inb ạ. Xin cảm ơn ý kiến của các bạn. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.

Description: Series 7 fanfic mà tôi đã viết cho ShinDeku week of 2017! Tag lần lượt mỗi ngày như sau:

 

 

TomuDeku | Stray – Sẵn sàng

Bản gốc: 368

Bản dịch: 397

Nhiều ngày sau, họ tham gia lớp học khiêu vũ ở trung tâm thị trấn. Cả hai bọn họ ai cũng tệ khoản nhảy nhót nhưng từ từ sẽ học được thôi. Shigaraki tránh né mỗi lần một trong những người hướng dẫn thử dạy hắn, nên cuối cùng, Izuku đã trực tiếp nhờ họ chỉ cách dạy. Shigaraki không vui vì điều này nhưng gần cuối buổi học, Izuku sẽ trở lại và dạy hắn những thứ cậu vừa học. Họ khiêu vũ theo ý thích, múa may từ lúc quảng trường đông nghịt đến lúc dần vắng người.

Thỉnh thoảng hoàng tử mời Izuku nhảy một điệu nhạc, Shigaraki thì từng chút từng chút thấy rằng mình chẳng cần phải để tâm làm gì, bởi cuối ngày rồi Izuku sẽ quay về với hắn.

Bên cạnh các bài học khiêu vũ, Izuku và Inko dẫn hắn đi may đồ cho vũ hội. Họ chọn cho nhau mặt nạ, thăm thú thị trấn để tìm một thợ may có giá vừa túi tiền. Những ngày còn lại, nếu Shigaraki không làm việc cho Inko thì hắn sẽ học. Bây giờ hắn đã biết phép cải trang nên có thể học tại thư viện thị trấn.

Hắn đọc và học rất nhiều bản đồ, rất nhiều bùa chú cùng sách. Shigaraki bắt đầu chọn những nơi hắn muốn đi. Có những thứ hắn không thể học ở vương quốc Thần Thoại. Có những món hắn muốn ăn ở nơi khác. Có những mùa màng hắn muốn trải nghiệm.

Cứ thế, vũ hội diễn ra. Nó là dấu hiệu hoàng tử thêm một tuổi nhưng với Shigaraki nó có một ý nghĩa khác.

‘’Shigaraki, em sẵn sàng chưa?’’ Izuku hỏi, trộm nhìn từ bên ngoài túp lều.

Duy chỉ ngày hôm nay, hắn vén tóc mái, đeo mặt nạ. Mặt hắn vẫn còn nứt nẻ vì làn da khô lúc trước, nhưng hơn thế cả, hắn nhận ra hắn đã thay đổi rất nhiều từ cái lần trốn thoát khỏi sự giam cầm.

Hắn tên là Shigaraki Tomura, và hắn tự do. Hắn muốn sống như ý hắn muốn, và túp lều này là nơi hắn đang ở.

‘’Sẵn sàng.’’ Hắn gật đầu, tay thắt chặt cà vạt, đảm bảo chiếc áo khoác mới của hắn được cài chắc chắn bằng cái móc xanh lá Izuku đưa hắn.

TomuDeku | Stray – Đôi găng

Bản gốc: 921

Bản dịch: 1023

Shigaraki học nhiều nhất có thể từ cuốn sách Izuku mua tặng hắn. Hắn học cách triệu hồi và biến ra các thứ. Trong khoảng thời gian học, hắn điều khiển lửa đốt mái lều bằng cỏ khô, tre trúc. Khi Izuku thăm cánh đồng, cậu câm nín nhìn túp lều không mái.

‘’Shigaraki, em ổn chứ?’’

‘’Ổn’’ Shigaraki gật đầu nhưng hắn vẫn lo ngại về mái lều. Hắn không thể tìm được câu chú để sửa nó.

‘’Okay, vậy anh sẽ dạy em cách tạo một cái mái.’’ Izuku nói, nhịn cười. ‘’Đầu tiên, ta cần thân cây lúa mì rồi phơi khô chúng. Em biết phép phơi khô chứ?’’

‘’Biết.’’

Họ nhanh chóng bắt tay vào làm. Izuku cắt các thân cây cũ thành những đoạn dài vừa đủ để làm mái, Shigaraki dùng phép phơi khô chúng. Khúc làm khá là rắc rối vì Izuku làm ít nhất năm lớp để chắc chắn không bị dột. Cậu nói Shigaraki lần sau có thể làm đơn giản hơn nếu hắn biết phép chống nước, còn hiện tại thì đành chịu khó chút.

Khi họ làm xong một nửa thì nghe thấy tiếng ngựa chạy đến gần. Từ trên đỉnh đồi, họ thấy một chàng trai trẻ tóc nửa trắng nửa đỏ cưỡi con ngựa trắng. Shigaraki biết anh: hoàng tử vương quốc Thần Thoại. Hắn vội trùm đầu. Izuku ngăn hắn, tay vẫy trong khi vị hoàng tử tiến tới, theo sau là hai người vệ sĩ.

‘’Xin chào, Midoriya.’’ Hoàng tử gật chào cậu rồi gật chào Shigaraki. Anh ngước nhìn mái lều của họ. ‘’Hai người đang làm gì thế?’

‘’Ồ, chúng thần đang sửa mái lều.’’ Izuku nhún vai. ‘’Thần đang dạy Shigaraki cách làm nó. Xin hỏi chúng thần có thể làm gì cho ngài đây ạ, thưa ngài?’’

Vị hoàng tử hơi nhăn mặt khi nghe những lời ấy. Anh xuống ngựa, phất tay ân xá, mắt phóng xa khắp cánh đồng.

‘’Hình thức thế Midoriya? Với lại cậu nên giới thiệu tụi tớ nhỉ.’’

‘’Xin lỗi, thần quên khuấy. Shigaraki, em hẳn đã biết ngài ấy, hoàng tử Todoroki. Thưa hoàng tử, đây là Shigaraki Tomura. Hiện thì em ấy đang sống trong lều, thỉnh thoảng giúp đỡ thần việc đồng áng.’’ Izuku quay sang Shigaraki, người có vẻ không hề quan tâm chi cả và đã tiếp tục làm mái. ‘’Em ấy… ừm, hơi nhút nhát với người lạ. Xin ngài hãy thứ lỗi cho em ấy.’’

Hoàng tử gật đầu, tỏ ý hiểu. ‘’Tớ đã gặp dì Inko ở khu chợ và biết có lẽ cậu chưa hay tin vũ hội sinh nhật của tớ sẽ tổ chức vào tuần tới.’’

‘’Ngài đến tận đây chỉ để nói thần điều này ư?’’ Izuku sốc, ngượng ngùng. Hoàng tử không ngập ngừng, ánh mắt vẫn dính chặt cậu trai tóc xanh.

‘’Không to tát gì đâu, với cả tớ rất rảnh, đi lại chút cũng không sao.’’ Anh ngẩn ngơ đi bộ dọc cánh đồng. ‘’Thu hoạch tốt chứ?’’

‘’Vâng, thưa ngài. Năm nay khoai tây bội thu nên sẽ bán được nhiều ở chợ. Chúng thần vẫn còn vài cây nếu ngài muốn vật mẫu.’’

‘’Cậu biết khiêu vũ không Midoriya?’’ Hoàng tử chợt hỏi khiến cậu đứng yên. ‘’Nếu không biết thì cậu nên tới trung tâm thị trấn. Người dân ở đấy đang mở một lớp dạy khiêu vũ cho vũ hội. Tớ cũng không biết khiêu vũ nên tớ sẽ đến.’’

‘’Nhưng rõ ràng ngài có thể thuê một gia sư riêng, không phải sao?’’

‘’Tất nhiên. Nhưng đây cũng là một cơ hội cho tớ hòa cùng đám đông và hiểu rõ người dân hơn.’’

Izuku hừm, rồi họ trở về chỗ Shigaraki, người vẫn đang bận bịu với mái lều, lưng quay đối diện họ. Hắn ngoái nhìn hoàng tử.

‘’Ừm, nếu ngài muốn tường tận họ hơn, ngài nên cải trang nhỉ? Thần cá chắc mọi người ai cũng sẽ đối xử như bình thường nếu ngài xuất hiện ở trung tâm thị trấn với tư cách là hoàng tử.’’

‘’Ý tưởng tuyệt vời, Midoriya. Để an toàn hơn thì tớ sẽ dẫn theo một trong những vệ sĩ đáng tin của tớ. Cậu có định tham gia lớp học không? Tớ nghĩ cậu bạn của cậu đằng kia có lẽ sẽ thấy… mới lạ.’’ Todoroki hất đầu phía Shigaraki đang khom người. ‘’Tớ muốn vào vườn táo cậu một chốc. Đừng để ý tớ và cứ tiếp tục làm việc cậu đang làm.’’

‘’Thưa vâng.’’

Izuku thở phào nhẹ nhõm khi cậu sang chỗ Shigaraki. Cậu thấy chỉ còn chút nữa là mái lều sẽ xong, Shigaraki đã làm rất tốt.

‘’Izuku.’’ Shigaraki đột ngột gọi. ‘’Tay.’’

Izuku ngẩng đầu, chìa tay cho Shigaraki, lòng bàn tay chứa đầy rơm. Hắn lẩm bẩm gì đấy khiến đôi mắt đỏ của hắn rực. Nắm rơm bắt đầu tự đan thành những đầu nối nho nhỏ rồi bao lấy lòng bàn tay cậu. Một đôi găng tay vừa khít. Cảm giác cứ như len, không ngứa hay trơn tuột như rơm rạ.

‘’Thật… Thật tuyệt vời, Shigaraki!’’ Izuku thốt lên đầy kinh ngạc. Cậu giơ cao tay để ngắm nhìn chúng, đôi găng mới toanh. ‘’Anh đeo chúng có sao không… Em có nghĩ chúng sẽ rách không? Dù gì thì chúng làm từ rơm. Nhưng anh rất trân trọng chúng, Shigaraki!’’

Trân trọng. Mắt Shigaraki chớp chớp, ngẩn ngơ trước cụm từ ấy. Hắn từng đọc nó. Nó có nghĩa là: bảo vệ và giữ gìn một vật đáng quý.

‘’Khoan đã.’’ Shigaraki thầm thì gì đó vô găng tay. Trong giây lát. chất liệu của chúng biến thành vải vóc thật sự. ‘’Nó sẽ không rách. Memento của tôi.’’

Izuku im lặng, nhìn chằm chằm kẻ nhợt nhạt, ánh nhìn cứ như thể xuyên qua tóc mái hắn, xuống sâu tận tâm hồn. Cậu hiểu rồi, cái điều phiền lòng Shigaraki, cậu cười rạng rỡ.

‘’Anh sẽ luôn nhớ em khi anh đeo chúng.’’ Cậu hứa, hắn cười đáp lại như một con mèo.

Đôi lời của tớ: T v T tớ xin lỗi, lại đăng trễ nữa rồi, vô học nên lịch loạn xạ quá, tớ xin phép dời lịch đăng tất cả các fic xuống cuối tuần nhé ❤ cảm ơn rất nhiều

TomuDeku | Stray – Memento

Bản gốc: 909

Bản dịch: 995

 

Shigaraki ở túp lều cũng khá lâu, Izuku giới thiệu hắn với một người khác trong đời cậu: mẹ của cậu. Bà bảo hắn có thể gọi bà là ‘’Inko’’ hoặc ‘’dì’’*, bà ấy nấu ăn rất ngon. Y như Izuku, Inko có vẻ ngạc nhiên khi biết hắn là kẻ chạy trốn, là sinh vật đột biến, nhưng bà không để tâm việc hắn phải bị bắt hay không.

‘’Cháu có phiền không? Giúp Izuku thu hoạch khoai tây ấy. Dì sẽ trả cho cháu vàng.’’ Sau bữa sáng, Inko nói, Izuku thì đã ra ngoài vì hôm đấy là một ngày dài với nhiều thứ cần làm.

‘’Không đâu.’’

Lần đầu tiên, Shigaraki ‘’làm việc’’. Không chỉ là ‘’giúp’’, hắn không bị tận dụng, bởi hắn có lương. Nó… công bằng, thỏa mãn. Hắn muốn làm gì với đống vàng được trả cũng ổn hết. Shigaraki nhớ những ngày tù giam, hắn phải làm để cho ăn, và giờ, khi sống với Izuku trên cánh đồng, hắn đã biết hắn không cần phải làm thế, ăn thì cần quái phải hỏi, nó là thứ hắn được phép làm. Một trong những cuốn sách hắn đã học thì nó gọi là ‘’quyền.’’

Thế giới này có rất nhiều ‘’quyền’’ nhưng không có nghĩa nó đúng ở mọi nơi. Mặc kệ, Shigaraki vẫn rất hạnh phúc với ‘’quyền’’ sống, ăn và nghỉ ngơi như hắn muốn. Kèm theo đó còn có cả thứ gọi là ‘’trách nhiệm’’. Thí dụ, khi hắn làm việc để có thưởng lương thì hắn phải hoàn thành công việc của mình rồi mới được nhận vàng, và hắn không nên cứ thích là nghỉ trước thời gian tạm nghỉ đã chỉ định.

‘’Okay, vài tiếng nữa thì ta nghỉ.’’ Izuku nói, hổn hển, có rất nhiều khoai được lôi lên khỏi mặt đất. Cậu đã chăm bón khoai thành những củ to, màu nâu sẫm. Izuku nói làm món khoai nghiền là tuyệt hảo. Shigaraki từng thử khoai nghiền một lần khi ăn tối với Izuku và mẹ cậu, hắn khá thích món ấy.

‘’Nhân tiện thì anh có mua cho em cuốn sách mới đây.’’ Izuku nói lúc họ ăn trưa. Trưa hôm nay họ ăn bánh kẹp cá ngừ, uống nước táo ép. Shigaraki tò mò nhìn chằm chằm, miệng nhai bánh kẹp, Izuku lấy từ túi cậu một cuốn sách bìa cứng.

‘’Anh không có ma thuật à?’’ Shigaraki hỏi, tay lau vết sốt cay trên miệng hắn.

‘’Không… Anh không có ma thuật.’’ Izuku nhún vai. ‘’Không có nhiều người có ma thuật lắm. Nhưng tụi anh có thể học vài phép đơn giản như bảo vệ. Quốc vương cho phép những nghi lễ ma thuật an toàn được diễn ra hoặc trao đổi bùa chú, lời phép. Hơi mắc đấy! Em có thể trở thành phù thủy lẫn pháp sư vì em vốn có năng lực bẩm sinh.’’

Shigaraki im lặng, chăm chú quan sát tay đeo găng của mình. Hắn chưa từng nghĩ về nó, bởi bản thân bọn hắn không bao giờ ngừng tạo nên thứ gọi là ‘’biến đổi’’. Bọn hắn không được dạy nên làm gì với sức mạnh bọn hắn đang có. Gặp gỡ Izuku giúp hắn biết mẹo tránh phân rã các thứ mà tay hắn chạm phải. Hắn nhớ về những tù nhân khác. Họ sẽ không bao giờ biết cách dừng lại sức mạnh cuộn trào của bản thân. Họ sẽ không bao giờ có cơ hội để biết rằng họ hơn những gì họ nghĩ.

Ngày hôm ấy, hắn nhận được hai đồng vàng đầu tiên nhờ làm việc. Lồng ngực hắn tưng bừng một cách kì lạ, hắn tự hỏi mình nên làm gì với chúng. Inko mời hắn sang ăn tối, rồi Shigaraki chợt nhớ đôi găng của Izuku không còn nữa vì cậu đã đưa cho hắn. Các vết sẹo của cậu hiển hiện trước mắt hắn.

‘’Chuyện gì đã xảy ra?’’ Shigaraki hỏi.

‘’Chúng?’’ Izuku chỉ các vết sẹo. ‘’Anh và hoàng tử đã đối đầu nhau trong melee. Melee là một loại thi đấu đối kháng đọ về sức mạnh được tổ chức mỗi năm một lần ở vương quốc này**.’’ Cậu cười, vẻ tự hào. Inko thở dài.

‘’Izuku không chịu dùng thuốc làm mờ chúng, Izuku nói chúng là memento của hoàng tử.’’ Bà mẹ than phiền.

‘’Me…mento?’’

‘’Là kỷ niệm.’’ Izuku giải thích. ‘’Để nhắc nhở em về một sự kiện hoặc một người nào đó trong quá khứ.’’

Ánh nhìn của Shigaraki lại đậu trên tay đeo găng của hắn, đối với hắn, đôi găng hắn đang mang là memento của Izuku. Đánh dấu đời hắn qua trang mới. Hắn chằm chằm nhìn các vết sẹo trên tay Izuku, cảm giác kì quặc mờ nhạt đâm chọt ngực hắn. Hoàng tử trao memento cho Izuko trong hình hài vết sẹo. Chúng trông có lẽ rất đau, nhưng Izuku tự hào. Shigaraki không hiểu được lý do Izuku lại thích thú với những kỷ niệm đau đớn như vậy, và vẫn hào hứng nhớ tới hoàng tử.

Tối đó có thịt cắt lát, đậu và khoai nghiền nhưng Shigaraki mất hứng ăn, cuối cùng hắn đem về túp lều. Izuku trông hơi lo lắng, Shigaraki không nói gì nữa ngoài viện cớ để quay vô lều. Trong lều, hắn suy ngẫm thứ gọi là ‘’memento’’.

Hắn biết hắn vẫn sống mà không có lý do, hắn biết mỗi người có những người quan trọng. Hắn muốn bản thân mình giống như hoàng tử, quan trọng với Izuku. Hắn biết nó không phải là lý do để sống, chỉ là hắn muốn thôi. Shigaraki lục kiếm cuốn từ điển và tìm thấy một định nghĩa: muốn một điều người khác đang sở hữu gọi là ghen tị.

Hắn ghen tị với hoàng tử.

Có lẽ đó là một những thứ mà ta sẽ gặp khi ta sống.

 

Đôi lời của tớ: 

Dấu * này bản gốc là Madam 😥 tớ không biết nên dịch ra như nào nên chuyển đại thành ”dì”, nếu mọi người ai có cách dịch hay hơn thì xin hãy comt bên dưới nha, cảm ơn rất nhiều.

Dấu ** này thì là thế nì

1.png

TomuDeku | Stray – Dưới bầu trời chuyển giao giữa ngày và đêm

Bản gốc: 776

Bản dịch: 914

Giữa con người và gia súc có gì đấy để phân biệt. Lũ gia súc của nông trại sinh ra là để sinh tồn và sinh sản, con người đã tận dụng nó. Chúng được nuôi sau hàng rào, trong lồng, để cho sữa, cho lông, đẻ trứng hoặc để ăn. Con người, như loài săn mồi, sống bằng mọi thứ. Con người cũng có thể chăm sóc người khác, đổi lại họ nhận là lòng biết ơn.

Nếu gia súc sống để sinh tồn và sinh sản, vậy con người sống để làm gì?

Shigaraki trùm đầu, vừa cố nghĩ vừa canh chừng đội lính tuần hoàng gia. Izuku đã dặn hắn hãy đi thật bình tĩnh, hắn ngắm nhìn khu chợ nhộn nhịp. Những con buôn và những kẻ mua, trao đổi đồ ăn hoặc các vật khác bằng thứ gọi là ‘’vàng’’. Họ không cần làm thế để sinh tồn và sinh sản, đó là điều chắc chắn.

Thật ra thì Izuku đâu cần làm nông rồi bán nông phẩm để lấy thứ ‘’vàng’’ ấy.

Rồi với ‘’vàng’’, Izuku mua hạt giống, chăm bón, trồng trọt thêm hoa màu trên cánh đồng.

‘’Bộ không đủ ư?’’ Shigaraki hỏi trên đường về nhà. ‘’Đủ thức ăn. Nhưng vẫn cứ trồng nữa.’’

Izuku bật cười. ‘’Ừ, anh có đủ thức ăn. Nhưng không đủ để bán.’’

‘’Để lấy vàng. Để mua hạt giống tiếp? Rồi để bán. Rồi lại lấy vàng?’’

Tên trai nhỏ tuổi hơn ngẫm nghĩ.

‘’Không nhé. Chúng ta không sống vì vàng. Chúng ta không nhất thiết phải dùng vàng để có hạt.’’ Họ dừng chân bên một cửa hàng, Izuku dẫn hắn vào. Izuku mua rất nhiều sách, bút lông và giấy da. Shigaraki nhìn chằm chằm, tò mò.

Sau khi làm việc tới trưa, với Shigaraki vẫn quan sát kĩ lưỡng, Izuku lôi ra mấy cuốn sách cùng một cuộn giấy, rồi bày khắp vọng lâu. Izuku dạy Shigaraki cách đọc viết. Một trong những cuốn sách có hình bản đồ nên cậu cũng dạy hắn coi bản đồ. Rõ ràng nó chứng minh thế giới có các nơi rộng lớn hơn đây nữa mà không cần phải đi đó đi kia.

‘’Có những người sống vì lẽ tin các vị thần. Có những người sống vì tình yêu, vì hạnh phúc, cũng có những người sống vì những điều khác hoặc vì mục tiêu cuộc đời họ.’’ Chiều tối ấy, lúc các vì sao bắt đầu tỏa sáng trên nền trời nhuộm ánh hoàng hôn, Izuku đã nói hắn nghe những điều đấy. ‘’Tuy nhiên, chúng ta vẫn có người sống không vì gì cả. Khi họ sống trong giam cầm, họ sống vì những người khác. Nhưng, khi ta tự do tự tại, ta có thể sống vì bất kể thứ gì ta muốn, bất kể cách nào ta muốn. Khi em, thật sự sống, em cần ăn, em nghỉ ngơi, thay đổi và em cần sức khỏe nếu em muốn sống lâu.’’

‘’Sống lâu để làm gì?’’

‘’Đối với vài người, anh nghĩ rằng do nó là mục tiêu cuộc đời của họ?’’

‘’Izuku thì sao?’’

Izuku hừm, gối đầu rồi nằm xuống.

‘’Anh sống vì anh muốn sống.’’ Cậu nói, giọng điệu chậm rãi, nụ cười dịu dàng. ‘’Anh không cần lý do. Anh chỉ mừng là anh được trao cơ hội để sống cuộc sống mà anh muốn. Mẹ anh cũng sống như vậy. Đó là lý do tại sao, Shigaraki, chí ít, em cũng nên có được cơ hội để sống cuộc sống mà em muốn. Và em cần tri thức để thực hiện nó. Em sẽ chạm mặt nhiều hạng người, đến các nơi khác trong tương lai, và em sẽ phải thích nghi để sống.’’

‘’Đôi lúc em sẽ bị tổn thương, cũng có khi em sẽ hạnh phúc, yêu thương, rồi cô đơn, mãn nguyện, rồi đau lòng, mất mát, tất cả đều tạo nên cuộc sống. Anh còn trẻ nên anh muốn sống và trải nghiệm nhiều và nhiều hơn nữa những khoảnh khắc ấy. Em có thể có lý do riêng của em để sống, điều đó rất bình thường. Hãy nhớ, có lúc em sẽ sợ hãi nhưng đừng để nó ngăn bước chân em.’’

Shigaraki im lặng, hắn sờ mấy nét chữ của hắn trên giấy. Rồi hắn nhúng bút, tiếp tục viết tốt nhất có thể.

Hắn sẽ không lãng phí cơ hội Izuku đã trao cho hắn. Lần đầu tiên, hắn mỉm cười, lẳng lặng, không hề hay biết. Trong lồng ngực hắn đang được sưởi ấm. Rung động. Nhột nhột.

Bây giờ Shigaraki đã hiểu tại sao lúc trốn khỏi tù hắn lại cảm thấy lạc lối. Hắn đã sống vì người khác, không sợ hãi, không đau đớn, không chết. Khi tự do, hắn không chắc hắn nên làm gì, có nghĩa lý gì đâu. Hắn không biết hắn sống vì gì.

Giờ thì hắn gặp Izuku, lòng hắn bừng nắng hạ, mặt trời chân lý chói qua tim*, hắn có thể sống như hắn muốn. Hắn đã nghĩ rằng hắn phải sống tốt để cảm ơn Izuku, nhưng Izuku không yêu cầu hắn vì cậu. Izuku không bao giờ đòi hỏi hắn.

Ngất ngây quá đỗi, nôn nóng ngập tràn, nhưng hắn biết mình có thời gian, cứ thong thả. Hắn có thể thử những điều mới lạ. Học. Sau tất cả, nó cũng là một phần cuộc sống.

 

Đôi lời của tớ: T v T xin lỗi vì đã đăng trễ nhe, hic tớ quên khuấy mất