Bản gốc: 350
Bản dịch: 369
Midoriya ngó quanh quất, vừa chùi máu trên môi vừa đánh giá tình hình. Trang phục anh hùng của cậu rách tơi tả, khắp mình mẩy toàn các vết thâm tím và máu. Cậu thở dốc, quan sát những anh hùng chuyên nghiệp khác hạ nốt những tên tội phạm còn lại trong khu vực.
Một vụ nổ gần kề, cậu nghiêng đầu nhìn tòa cao tầng sụp đổ. Cậu tìm kiếm xem có người dân quanh đấy không thì phát hiện một người đàn ông mặc áo trenchcoat.
“Này! Ra khỏi đấy ngay đi!” Cậu thét, nhưng hắn chỉ đứng đó, ngắm nhìn đống đổ nát. Midoriya rền rĩ, làm một cú nhảy, dồn sức dùng năng lực rồi rên một tiếng trước sức ép cơ thể. Cậu hét smash, đánh bay gạch vỡ và đáp xuống kế bên hắn.
“Ôi, sao cậu lại hủy hết niềm vui của tôi thế.” Hắn bĩu môi, vai buông thõng đầy thất vọng.
Midoriya nhìn chằm chằm hắn rồi hoang mang chớp mắt. “Hả? Anh biết sao không, khỏi đi. Tôi cần đưa anh ra khỏi đây.” Cậu tiến gần, tay vòng qua eo hắn và nhảy.
Và ngay lập tức té dập mông.
“Ơ?”
Cậu thử lại lần nữa nhưng kết cục chỉ có một. Cậu thả tay rồi thử lại, lần này thì thành công. Khi cậu đáp xuống lại, cậu nhìn hắn, phân tích.
“Năng lực xóa bỏ à?”
Tên kia nhún vai. “Năng lực vô hiệu.”
“À, đã hiểu. Anh cũng là anh hùng ư?”
Vì điều gì đấy, lời nói của cậu khiến hắn cười nghiêng ngả, hắn quặp cả người, ôm bụng, cứ như thể đấy là trò đùa hài hước nhất mà lâu rồi hắn chưa được nghe.
“Tôi thèm vào cái trò anh hùng!” Hắn nói sau những tràng cười.
“Vậy thì, anh là ai?”
Hắn đứng thẳng dậy, vẻ mặt tự kiêu. “Dazai Osamu. Tôi làm việc cho ADA.”
“ADA?”
Tên đàn ông – Dazai – gật đầu, xoay người bước đi. “Muốn ngó thử một cái không?” Hắn gọi với.
Midoriya nhìn quanh, mọi thứ cũng xong xuôi gần hết cả rồi, cậu nhún vai, đi theo Dazai, rời khỏi mớ hỗn lộn.
