Bản gốc: 1708
Bản dịch: 1937
Hôm ấy trời là biển sao. Lâu đài dát vàng diễm lệ của vương quốc phía Bắc rực rỡ khắp vùng núi, ngược lại, thị trấn nhỏ ngay dưới đó lại vắng tanh. Đêm ấy là đêm dạ hội. Một lần nữa, đức vua Todoroki Enji đã ra lệnh tổ chức một buổi hội hẹn thật lớn để tập hợp quý tộc, tư sản và dân chúng lại. Bên trong lâu đài, nườm nượp người tô vẽ kín bức tường của những dãy hành lang và đại sảnh. Tiếng cười đùa nói chuyện rộn rã khắp nơi. Ở sảnh chính, nhạc cứ tha hồ mà vang lên. Một dàn nhạc công nho nhỏ được sắp đặt gần cuối hành lang, vị trí không xa ngai vàng nguy nga của đức vua là mấy, họ đánh những bản nhạc khác nhau cho những điệu van đầy sức sống. Giữa đại sảnh, những cặp đôi khiêu vũ, hòa mình với âm nhạc, cùng lúc đó, cũng có những cặp khác lại ở ngoài, họ đứng ở các góc tường, tán gẫu, thưởng thức các món ngon nóng hổi được nấu bởi đầu bếp cung đình. Quả là một dạ hội tuyệt vời.
Trên thềm cao phủ những tấm thảm đỏ đẹp đẽ, đức vua yên vị ở ngai vàng của mình. Todoroki Enji là một gã đàn ông cao to, tóc đỏ, râu rậm, đầu đội vương miện lớn bằng vàng ròng có viền nhung cũng đỏ nốt. Hắn tự hào quan sát sảnh chính. Đúng thật sung sướng thay cái thân khi cai trị một vương quốc giàu có. Hắn cho phép mọi tên tư sản diện kiến và sẵn lòng bàn luận bất kì chủ đề nào. Phần lớn thời gian tối ấy, hắn quá bận rộn với người dân và dạ hội nên quên béng luôn đứa con trai của hắn đang nép mình bên cạnh.
Todoroki Shouto cho rằng dạ hội thật tẻ nhạt. Chàng hoàng tử nhỏ, 9 tuổi, tóc hai màu: màu đỏ từ cha, màu trắng từ người mẹ quá cố. Chàng ngao ngán ngồi cạnh ngai vàng, cố hết sức để tránh ánh mắt của mọi người. Cái trò nhảy nhót này chưa bao giờ khơi gợi được tí sự hứng thú của chàng. Lúc nào cũng nhảy, rồi nói, rồi lại nhảy, chẳng có gì vui. Chàng thở dài. Có lẽ nếu chàng từ từ trốn ra thì hẳn cha cũng chẳng để ý chàng đã biến mất đâu. Chỉ là chàng rất muốn thoát khỏi nơi đây và tìm một thứ gì khác vui hơn để làm.
Làm hoàng tử thỉnh thoảng cũng chán lắm. Toàn là học hành, luyện tập cưỡi ngựa, bắn tên, rồi mấy chuyện căng thẳng với ông già. Todoroki hầu như chưa từng bước chân ra khỏi lâu đài, chưa từng chạy trên vườn cỏ, chàng dành cả buổi chiều chẳng để làm gì, không hái hoa bắt bướm chỗ mé rừng thuộc về lâu đài. Chàng khịt mũi. Đôi lần chàng đã ước mình không sinh ra dưới thân phận hoàng tử. Chàng nhìn cha, người đang ngồi kế chàng, nhìn thấy cha hoàn toàn say sưa nói chuyện với một ông già béo mặc chiếc áo vest xanh thanh nhã. Todoroki cắn môi, e dè rồi lặng lẽ, chàng đứng dậy, bước xuống bệ thềm. Lén lút như một con chuột, chàng hoàng tử đã trốn khỏi cha chàng và những kẻ có thể ngăn cản. Chàng lẹ làng băng qua đại sảnh, vượt qua luôn những cánh cửa lớn dẫn đến dãy hành lang dài. Chàng ngoái nhìn, đức vua thậm chí còn không phát hiện con mình đã biến mất. Todoroki láu lỉnh mỉm cười, quay người chạy đi, nhưng chưa được nhiêu bước đã đâm sầm vào người ta rồi ngã lăn ra đất.
“Này, cẩn thận chớ!” Giọng con trai, tai chàng nghe thế, choáng váng, Todoroki lắc đầu để coi xem ai đã tông mình. Và ngay trước chàng, một bé trai cũng tầm tuổi, tóc xoăn, xanh, xinh, em cũng mặc đồ hoàng tộc như chàng, có điều nó xanh và đính bạc lấp lánh. Em khó chịu nhìn chàng, trán bị một vết bầm.
“Xin lỗi!” Todoroki nhanh chóng đứng dậy, lắp bắp tìm lý do. Em trai tóc xanh nhìn đồ chàng mặc, có vẻ cuối cùng cũng biết người mình đang bất kính là ai.
“Ôi trời ạ, cậu là hoàng tử Todoroki!” Em thầm thì, kinh sợ. Todoroki chẳng hiểu sao em lại giật mình, nhẹ nhàng vỗ chàng, phủi hết bụi bẩn hoặc bất kể cái gì ấy trên quần áo. “Tớ xin lỗi vì đã không chú ý đường đi, tớ vụng về quá, tớ không nên nói với cậu như vậy, tớ…” Em bắt đầu lẩm bẩm, đầu cúi xuống đôi ba lần.
Todoroki trông em đến là khổ sở chỉ đành cười cười. Em thấy thế còn kinh sợ hơn nữa, vị hoàng tử lại cười thêm.
“Cậu không cần phải xin lỗi đâu, không sao cả.” Chàng dịu dàng bảo. Em nghe vậy cũng dìu dịu bớt rồi đáp chàng bằng một nụ cười. “Tên cậu là gì?” Todoroki tò mò hỏi.
“Tớ là Midoriya Izuku, đến từ vương quốc phía Đông.” Em nói, cúi chào, lần này hình thức hẳn. Todoroki cười toe toét, tim chàng đập thình thịch.
“Xa vậy ư?” Hoàng tử hào hứng hỏi. Midoriya bé nhỏ hãnh diện mỉm cười, em trả lời.
“Mất ba ngày để sang đây đấy!” Em đáp, Todoroki há hốc. Chàng chưa bao giờ rời khỏi vương quốc, chớ nói chi đi những chuyến dài.
“Thế vương quốc của cậu như nào? Đẹp không? Có tuyết chứ?” Todoroki hỏi dồn dập, Midoriya cười.
“Đẹp lắm! Mùa hè nhé, những dãy núi sẽ xanh ngắt. Còn mùa đông, núi sẽ trắng xóa vì tuyết.” Tóc xanh nói, Todoroki xém thì nhảy cẫng lên vì quá tò mò.
“Kể thêm đi!” Chàng hối, Midoriya bật cười. Rồi em nhớ đến vết bầm trên trán, chẳng khỏi phải xuýt xoa một phen vì nhói đau. Todoroki lập tức thấy thật tệ về điều này. “Tớ xin lỗi…” Hoàng tử thỏ thẻ.
“Không sao đâu, đừng lo về nó.” Midoriya nói rồi lại cười. “Cậu cũng trốn cha mẹ ra đây à?” Bỗng nhiên em hỏi, Todoroki ngượng ngùng gật đầu. Midoriya khúc khích. “Vậy đi thôi.” Em đề nghị, Todoroki cười, hăm hở.
“Cậu thấy kho vũ khí của tụi tớ chưa?” Chàng hăng hái hỏi. Midoriya đột ngột há hốc.
“Mấy cậu có cả kho vũ khí à?” Tóc xanh hỏi, hơn cả hãnh diện, Todoroki gật đầu. Cả hai vui thích quá, đến độ quên rằng họ là người kế vị những vương quốc tuyệt diệu, là những vị vua tương lai. Todoroki nắm tay Midoriya, cùng nhau, không ngoảnh mặt lại, họ chạy đua hết dãy hành lang chính.
Tối ấy, trọn tối ấy, Todoroki và Midoriya đã chơi cùng nhau. Họ quậy tưng bừng kho vũ khí, họ đánh trận giả, và trong trận chiến đó, họ là anh hùng. Họ cười, nói, chơi đùa, và hơn hết, họ trở thành bạn bè. Họ chạy nhảy khắp lâu đài, từ các tháp canh đến các khu vườn bên dưới phía mạn nam lâu đài. Và ở mỗi nơi họ đã đi qua, họ đều để lại một dấu tích, nền gạch bị xước, tấm thảm bị rách hoặc hàng tá thứ linh tinh chỏng chơ trên sàn. Trong suốt chuyến thám hiểm nho nhỏ đấy, dạ hội dưới lầu chẳng hề sót lại tí ti sự vui vẻ gì trong trí não họ.
Và cuối cùng khi họ thấy quá mệt để tiếp tục chuyến hành trình tuyệt vời, hai vị hoàng tử ngồi trên rìa đài phun nước ngay trước lâu đài. Ở đó chẳng có ai ngoài họ. Chẳng vì lý do gì, họ cười, rồi hai đứa trẻ từ từ yên lặng, Todoroki ngả đầu mình lên đùi Midoriya. Hoàn toàn tĩnh lặng, họ ngắm nhìn bầu trời đêm đen sánh xanh sẫm đen, nó là biển, một vùng biển đầy sao. Mỉm cười, Todoroki lên tiếng.
“Cậu là người bạn đầu tiên của tớ.” Chàng lặng lẽ nói. Midoriya, ngạc nhiên, miệng nở nụ cười, em đưa tay vuốt mái tóc đẫm mồ hôi của chàng.
“Thật vinh hạnh làm sao.” Em đáp, Todoroki khúc khích, ngồi dậy.
“Ước gì ngày nào cũng được chơi với cậu.” Hoàng tử nói, thở dài, tay vọc nước từ đài phun. Midoriya trông có vẻ mệt mỏi.
“Tớ cũng vậy. Chưa bao giờ tớ vui như hôm nay luôn á.” Em nói, nhẹ cười một cái, hồi tưởng lại chuyến thám hiểm. Nhưng không may thay, Midoriya sẽ phải về vương quốc xa thật xa của em, Todoroki thì phải trở lại công việc thường nhật của chàng, trở lại với sự kỳ vọng chàng sẽ thành một vị vua vĩ đại trong tương lai.
Im lặng, họ cùng vọc nước, tiếng nước bị khuấy động là thứ tiếng duy nhất vang lên giữa họ. Rồi, như tất thảy sự mệt mỏi tối ấy quá mức chịu đựng, Todoroki ngả đầu xuống vai Midoriya, thở dài. Chàng nhắm mắt, chàng nghe thấy được tiếng nước và âm thanh dạ hội trong lâu đài. Bỗng nhiên chàng thấy em chuyển động, ngay khi chàng mở mắt, môi em đã chạm môi chàng. Chỉ là một nụ hôn phớt, nhưng đủ để giật lùi lại, Todoroki vô thức đẩy ngã Midoriya. Chênh vênh, cậu bé tóc xanh mất thăng bằng ngã vào đài.
“A!” Em hét vì nước lạnh như băng. “Sao cậu làm thế?” Em chất vấn, bắt đầu run lẩy bẩy. Todoroki, sững sờ, lắp bắp trước khi đáp được một câu.
“Cậu- cậu hôn tớ!” Chàng nói, lúng túng vì nỗi xấu hổ khi bị hôn và cười Midoriya toàn thân ướt sũng.
“Ừa thì tớ hôn cậu!” Midoriya nói, trèo khỏi đài. “Khi người ta thích ai đó thì người ta sẽ hôn họ! Mẹ tớ bảo vậy mà.” Em đáp gỏn lọn. Todoroki vẫn sốc, nhưng không còn thấy lạ lẫm nữa.
“Nhưng…”
“Điều đấy không quan trọng.” Hoàng tử tóc xanh lo lắng nói. “Nhìn tớ nè. Trông cứ như con cá chết cạn ấy.” Em lẩm bẩm, tay vắt ống tay áo. Nhưng mà Todoroki sao có thể không cười vì câu nói của em chứ, một nụ cười thật dịu dàng nhưng vẫn cố dằn xuống. Midoriya liếc chàng, và khi thấy chàng cười, em cũng cười luôn, cười một tràng cười không dứt. Họ cười không ngừng cho đến khi chậm rãi thôi. Midoriya quay người để nói gì ấy với Todoroki, nhưng chưa kịp nói thì đột nhiên chàng nhanh nhẹn tiến đến, hôn phớt lên môi em. Rồi chàng lùi lại, ngượng ngùng.
“Tớ cũng thích cậu.” Todoroki nhẹ nhàng thầm thì, tim chàng đập rộn rã. Midoriya toe toét cười, em ôm chầm lấy chàng, tay quàng qua cổ, ôm thật chặt. Họ ôm và cười một lúc trước khi Midoriya láu lỉnh kéo ngã cả hai vào đài. Todoroki kêu một tiếng, chàng nghếch đầu khỏi mặt nước, tóc dính bết vào mắt. Bị khích và xấu hổ, chàng tát nước vào Midoriya, người đang cười thẳng vào mặt chàng.
Họ cứ đứng thế, chơi đùa trong làn nước lạnh đến rạng sáng. Nhưng nhất là đến khi mối quan hệ đã sinh ra từ đài phun nước trở nên sâu đậm và bất diệt.