IidaDeku | Chút yêu (với em thôi) – futureTaxonomist

Bản gốc: 217

Bản dịch: 288

Iida Tenya yêu Midoriya Izuku. Anh có một khoảng thời gian khó khăn bày tỏ tình yêu ấy và một khoảng thời gian khác khó khăn hơn để thể hiện, nhưng, tình yêu của anh là thật lòng. Iida yêu cái cách Midoriya nhìn anh, cứ như thể anh là người quan trọng nhất trần gian này, yêu cả khi cậu trêu chọc cách chiếc quần vừa khít với bắp chân anh. Midoriya thậm chí còn nói anh rằng (rất rất rất rất nhiều lần) điệu bộ khi nói chuyện và kĩ năng lãnh đạo của anh thiệt dễ yêu. Iida Tenya yêu Midoriya Izuku là phải thôi.

 

Ngày hẹn hò đầu tiên gói gọn trong việc Iida quơ tay khen ngợi đồ ăn ở nhà hàng, còn Midoriya thì chỉ tủm tỉm ngắm nhìn anh. Lúc phục vụ bày đồ ăn lên bàn, Iida mới chú ý tới ánh nhìn của cậu và vệt đỏ xuất hiện trên tai cùng bả vai anh. Anh ngó sang một chỗ khác bởi cậu trai trước mặt anh quá ư là đáng yêu. Midoriya lo lắng rồi nhanh chóng đảm bảo với Iida rằng hành động ấy rất dễ thương và thích ngắm nhìn Iida là chính anh lắm.

Sau cùng, họ định nắm tay nhau. Nhưng cả hai đều ngượng chín cả người với ngại ngùng quá mức. May là Midoriya đã can đảm, táo bạo đủ để hôn lên má người yêu sau khi anh cùng cậu đi về nhà. Iida kích động, chỉ biết cảm ơn, thế là quá đủ rồi vì anh đang ngượng hơn cả khi nãy đây. Họ hẹn hò thêm hai ngày nữa trước khi nụ hôn đầu tiên rơi xuống môi nhau.

Đôi lời của tác giả: Xin chào! Tên cái fic này tui lấy từ Little Bit của Lykke Li í! Và IidaDeku lại là cp yêu thích của tui nên :,^)

Với cả tumblr bnha của tui ở đây nha.

 

 

 

Crossover BSD 2

Link

Bản gốc: 350

Bản dịch: 369

Midoriya ngó quanh quất, vừa chùi máu trên môi vừa đánh giá tình hình. Trang phục anh hùng của cậu rách tơi tả, khắp mình mẩy toàn các vết thâm tím và máu. Cậu thở dốc, quan sát những anh hùng chuyên nghiệp khác hạ nốt những tên tội phạm còn lại trong khu vực.

Một vụ nổ gần kề, cậu nghiêng đầu nhìn tòa cao tầng sụp đổ. Cậu tìm kiếm xem có người dân quanh đấy không thì phát hiện một người đàn ông mặc áo trenchcoat.

“Này! Ra khỏi đấy ngay đi!” Cậu thét, nhưng hắn chỉ đứng đó, ngắm nhìn đống đổ nát. Midoriya rền rĩ, làm một cú nhảy, dồn sức dùng năng lực rồi rên một tiếng trước sức ép cơ thể. Cậu hét smash, đánh bay gạch vỡ và đáp xuống kế bên hắn.

“Ôi, sao cậu lại hủy hết niềm vui của tôi thế.” Hắn bĩu môi, vai buông thõng đầy thất vọng.

Midoriya nhìn chằm chằm hắn rồi hoang mang chớp mắt. “Hả? Anh biết sao không, khỏi đi. Tôi cần đưa anh ra khỏi đây.” Cậu tiến gần, tay vòng qua eo hắn và nhảy.

Và ngay lập tức té dập mông.

“Ơ?”

Cậu thử lại lần nữa nhưng kết cục chỉ có một. Cậu thả tay rồi thử lại, lần này thì thành công. Khi cậu đáp xuống lại, cậu nhìn hắn, phân tích.

“Năng lực xóa bỏ à?”

Tên kia nhún vai. “Năng lực vô hiệu.” 

“À, đã hiểu. Anh cũng là anh hùng ư?”

Vì điều gì đấy, lời nói của cậu khiến hắn cười nghiêng ngả, hắn quặp cả người, ôm bụng, cứ như thể đấy là trò đùa hài hước nhất mà lâu rồi hắn chưa được nghe.

“Tôi thèm vào cái trò anh hùng!” Hắn nói sau những tràng cười.

“Vậy thì, anh là ai?”

Hắn đứng thẳng dậy, vẻ mặt tự kiêu. “Dazai Osamu. Tôi làm việc cho ADA.”

“ADA?”

Tên đàn ông – Dazai – gật đầu, xoay người bước đi. “Muốn ngó thử một cái không?” Hắn gọi với.

Midoriya nhìn quanh, mọi thứ cũng xong xuôi gần hết cả rồi, cậu nhún vai, đi theo Dazai, rời khỏi mớ hỗn lộn.

 

 

 

Crossover BSD 1

Link

Bản gốc: 432

Bản dịch: 516

Midoriya yên vị trên ghế khách trong một chiếc xe hơi, có chút lo lắng, cũng có chút thích thú ngắm nghía tên tài xế. Dazai, hắn tự giới thiệu vậy, hắn và đầu bên kia điện thoại đang có một cuộc tranh cãi nảy lửa nhưng trông hắn không có vẻ gì gọi là nghiêm túc cả.

“Kunikida-kun? Ầu, cậu ấy cúp máy mất rồi.” Dazai nhét điện thoại vào túi, miệng ngân nga.

“Ừm, thưa ngài Dazai?”

“Gì thế Izuku-kun?” Cậu ngọ nguậy, nơm nớp trước ánh nhìn của hắn. Có gì đấy mờ ám ở Dazai lắm nhưng Midoriya không tài nào nghĩ ra đấy là điều gì mà khiến cậu phải thận trọng với hắn.

“Chúng ta đang đi đâu thế ạ?”

“Đó là một bất ngờ~” Hắn nháy mắt, lái vào khu đỗ xe. Họ xuống xe, tiến vào một tòa cao tầng và lên cầu thang. Dazai xoay tay nắm của một cái cửa y như mọi loại cửa văn phòng khác, rồi hắn dừng, quay sang Midoriya. “Chào mừng đến với tổ chức thám tử vũ trang!”

Hắn mở cửa một cách màu mè và mắt Midoriya trợn to chút đỉnh. Rồi sau ấy là một tiếng hét.

“TÊN KHỐN DAZAI!” Midoriya giật mình, bước lùi vài bước, một tên đàn ông tóc vàng giận dữ lao tới chỗ họ, tay vung vẩy một cuốn sổ.

“Chỉ là Kunikida-kun thôi.” Hắn nói với Midoriya rồi quay lại với người đồng nghiệp đầy giận dữ.

Midoriya kinh hãi nhìn Kunikida bắt đầu siết cổ Dazai, mà hắn thì cứ cười hề hề, cậu quyết định cậu muốn tránh xa bọn người này, cậu từ từ lùi bước về sau. Cậu cứng đờ cả người khi đụng phải ai đó, nhanh chóng xoay người lại và thấy một cậu bé cũng cao tầm cỡ cậu, tóc vàng cùng một người mặc đồ nông dân mỉm cười nhìn cậu.

“A! Tóc xanh kìa! Người thành phố độc đáo nhỉ!”

“Ừm…”

“Kenji! Vào trong và viết báo cáo đi!”

Midoriya đang hoảng loạn vô cùng với cảnh tượng trước mắt. Chả ai trong cái văn phòng này bình thường cả. Cố thu mình bé nhất có thể, cậu lủi đi thật nhanh.

“Izuku-kun! Cậu chưa thể về được. Cậu còn chưa gặp hết mọi người mà!” Cậu nhảy bắn lên khi Dazai chộp lấy bả vai cậu rồi kéo cậu vào phòng. “Mọi người, đây là Midoriya! Cậu ấy sẽ làm việc với chúng ta!”

“Ừm, tôi không hề đồng ý điều ấy.”

“Vô lý! Atsushi-kun à dắt cậu ấy tham quan văn phòng nhé!”

Midoriya lo lắng với mức độ bình thường của Atsushi cực kì.

“Chào.” Midoriya quay người, thấy một anh trai như vừa qua tuổi thanh thiếu, tóc mái cắt bất cân xứng, miệng nhoẻn cười. Anh ta cũng lo lắng không kém gì cậu. “Anh là Atsushi. Xin lỗi về mọi người,” anh cười một tiếng nhỏ, tay gãi gáy.

Midoriya thả lỏng đôi chút và cười đáp lại. Chí ít thì trông anh ta cũng bình thường.

 

 

 

Bakugou cực kỳ bảo vệ Izuku

protective!Bakugou x Izuku

Bản gốc: 318

Bản dịch: 350

“Này! Đừng có mà chạm nó lũ chó!”

Một phút trước, Midoriya bị dập vào tường của một con hẻm. Một phút sau, cậu đã ở dưới đất, nhìn cảnh bạn trai mình đánh lòi bản họng những kẻ quấy rối cậu. Cậu vẫn có thể cảm nhận được những dòng nước mắt chảy xuống hai bên má, chúng chạm phải vết xước trên cằm rồi thành một đốm loang trên vải áo sơ mi. Cậu cố đứng dậy nhưng đôi chân quá run nên cậu ngã lại xuống lập tức. Cậu lại cố, lần này dùng bức tường để vịn vào và cuối cùng cũng có thể đứng dậy dù đôi chân vẫn run lẩy bẩy. Cậu thấy ba gã đàn ông nằm sõng soài, Bakugou thì tiếp tục đấm liên tục vô mặt của một trong số chúng.

“Kacchan?” Tiếng gọi của Midoriya chìm vào yên lặng. Cậu lê chân tới sau lưng bạn trai, tay vỗ lên vai hắn nhưng bị đẩy lùi lại bởi bàn tay đang nổ lách tách vung về phía cậu. Bakugou xoay người và đôi vai thả lỏng chút, tuy đôi mắt còn bừng bừng lửa giận. “Kacchan, tớ, tớ nghĩ vậy là đủ rồi. Cậu không muốn gi-giết họ đâu.”

“Tao có muốn! Chúng đã chạm mày! Chúng đã cmn đánh mày!” Bakugou quay người định đá tên nằm gần họ nhất nhưng Midoriya đã túm lấy tay hắn nhẹ nhàng kéo lại.

“Về UA thôi, nhé, Kacchan?” 

Bakugou rủa chúng vài tiếng trước khi bước đến chỗ Midoriya. “Đcm được thôi.” Hắn vòng một tay qua lưng, một tay qua đầu gối rồi bế cậu theo kiểu cô dâu, bạn trai hắn đáng yêu kêu ré lên.

“Cậu làm gì vậy Kacchan?” Midoriya hỏi, tay ôm chặt cổ hắn, mặt vùi vô ngực để che đi sự ngượng nghịu.

“Ngoài bế mày thì nó còn trông giống gì nữa hả? Câm cái tràng rền rĩ đó đi. Không có mày chậm chạp đi sau tao sẽ nhanh hơn rất nhiều.”

Midoriya mỉm cười, tay ôm càng chặt. “Cảm ơn, Katsuki.”

Khả năng chuyển cơn đau vì thương tật mà tri âm bạn chịu phải sang bản thân mình

promt no27

Bản gốc: 633

Bản dịch: 718

Todoroki quá mệt mỏi khi phải ở yên một chỗ và chứng kiến cảnh bạn đời anh liên tục bị thương vì chính quirk của cậu. Làm thế nào mà việc sử dụng quirk lại mang đến một hậu quả kinh khủng nhường vậy vẫn là một bí ẩn với anh. Tất cả những gì anh biết là tim sẽ đau nhói mỗi lần Midoriya sử dụng nó. Anh thấy nỗi đau lấp đầy đôi mắt của đối phương, anh không thể nào chịu đựng nổi nữa. Đây đã là lần thứ ba trong hai tuần họ phải gặp Recovery Girl, họ đã chiến đấu với một tội phạm và Midoriya vẫn chưa thể hoàn toàn kiểm soát sức mạnh. Đa số thì cậu sẽ đi ra cùng một cái xương gãy nhưng lần này cú đấm toàn lực đã khiến tay cậu gần như bị phế. Todoroki tức giận bởi bản thân mình đã để người yêu bị đau. Anh muốn giúp và anh biết đúng điều mình nên làm là gì.

Hiện tại, họ đang chiến đấu với một nhóm tội phạm. Họ đánh gục được 90% nhóm bằng sự kết hợp giữa băng của Todoroki và One For All phần nào được kiểm soát, thành thục hơn. Tuy nhiên, vẫn còn vài người nữa, một trong số đó là kẻ có quirk sức mạnh có thể đối đầu với cái búng tay của Midoriya. Họ nhận ra bên này lẫn bên kia đều không còn sự lựa chọn khác. Todoroki quan sát cậu dồn quirk vào tay phải, chuẩn bị cho một cú đấm uy quyền. Anh nhắm mắt, tập trung suy nghĩ về cơ thể người tri âm, tưởng tượng cơn đau dày xéo tay mình. Vài giây sau, cánh tay của anh cứ như thể bị nghiền nát. Anh thét một tiếng, ngã quỵ, dùng tay còn lại ôm lấy cánh tay bị gãy.

Trong khi ấy, Midoriya nhìn tay mình, băn khoăn nhưng cũng tự hào. Cậu nở một nụ cười tươi rói khi hạ hết chúng chỉ bằng một cú đấm và không hề bị thương tí gì. Cậu bật cười hạnh phúc rồi quay người tìm bạn trai. “Shouto, anh có thấy— SHOUTO!” Sự vui mừng bỗng hóa thành tuyệt vọng khi cậu thấy Shouto trên nền đất. Cậu chạy vụt tới, quỳ xuống ngay kế bên anh để kiểm tra. Cậu thấy một cánh tay bị gãy và mọi sự việc giờ đã liên kết với nhau. “Nh-Nhưng tại sao chứ?” Đôi mắt cậu đẫm lệ. Cậu thấy thật tội lỗi, thật hoang mang.

“Bởi anh không muốn phải chứng kiến cảnh em đau đớn nữa, Izuku.” Todoroki nghếch đầu nhìn cậu, mắt ngấn nước vì đau. “Em bị thương… rất nhiều và anh thì chỉ không làm gì cả.” Anh giương cánh tay còn ổn lại gần Midoriya, cậu đưa tay nắm lấy rồi hôn lên nó.

“Em thật sự xin lỗi, Shouto, đáng nhẽ em nên cẩn thận hơn.” Giờ thì nước mắt lã chã. Tiếng còi vang lên, càng ngày càng gần hơn.

“Anh mới là người xin lỗi. Đáng ra anh nên giúp em từ trước.”

“Nhưng nó không phải là vấn đề anh phải gánh chịu!” Cơn giận đột ngột khiến Todoroki giật mình. Anh thấy sự hổ thẹn và tội lỗi trong mắt cậu. “Nó là của em mà. Đáng lẽ suốt bao lâu nay em không nên thiếu cẩn trọng, bây giờ thì anh bị thương chỉ vì nó em thật không xứng với anh mà em chỉ khiến anh đau thôi em xin lỗi em—” Anh đặt một ngón tay lên miệng Midoriya để cậu im lặng.

“Anh yêu em, Izuku. Chúng ta là bạn đời và anh sẽ làm bất kì điều gì vì em,” Todoroki nói, ngắm nhìn gương mặt lộ vẻ hạnh phúc và cảm động của cậu. Anh quàng cánh tay qua cổ Midoriya rồi kéo cậu vào một cái ôm. Anh cảm nhận đôi tay cậu bao quanh eo mình khi anh thầm thì anh yêu em lặp đi lặp lại vào tai người yêu.

“Em sẽ cẩn thận hơn, hứa đấy.” Todoroki ngả người một chút về sau rồi hôn lên trán Midoriya.

“Anh sẽ luôn giúp em bằng mọi cách có thể.”

Headcanon về fem!Izuku

Link bản gốc

Bản gốc: 360

Bản dịch: 493

– Hẳn thím cũng biết mọi người đều khá là gay vì male!Izuku nhỉ?

– Ừm, vậy nên mọi người đều yêu fem!Izuku.

– Mọi người trong lớp 1-A cố tán tỉnh cô ấy nhưng cổ chẳng để ý mấy bởi vấn đề hiện tại là kiểm soát sức mạnh và trở thành anh hùng chuyên nghiệp.

– Cô ấy có một mái tóc dài. Đúng thế. Nó kiểu hơi gợn sóng lại hơi xoăn xoăn. Nhưng cổ ghét nó lắm vì nó khó chăm sóc quá, nó luôn che mất tầm nhìn nên lúc nào cũng phải cài tóc lên.

– Mỗi khi cô ấy đi thì đuôi tóc vừa xù vừa dài sẽ lắc lư.

– Cô ấy yêu những nốt tàn nhang của mình, đặc khi mùa hè tới, chúng lại càng sẫm màu hơn.

– Cổ nóng bỏng vãi chèo luôn ấy. Mỗi lần tập luyện thì sẽ rất nóng, cổ đi lại với một chiếc áo ngực loại dành thể thao và thánh thần ạ nhìn cơ múi cùng cánh tay của cổ đi. Toàn bộ lũ con trai có hơi chút ghen tỵ rồi đấy.

– Vẫn thường hay lầm bầm lúc tập trung suy nghĩ về một chuyện gì đó và mọi người thấy thế thì dễ thương lắm.

– Cơ bản thì mọi thứ của cô ấy đều dễ thương cả.

– All Might có hơi chút cẩn trọng khi trao sức mạnh cho cô nhưng khi Izuku chứng tỏ được bản thân thì ông thấy mình thật ngu ngốc vì đã nghĩ thế.

– Sở tài của cô ấy là làm tóc. Kiểu như, mỗi lần cô và mấy bạn gái khác tụ họp thì họ đều nhờ cổ tết thắt bím và cổ tạo thành luôn MỘT KIỆT TÁC.

– Cũng rất rất giỏi trang điểm dù hiếm khi cô ấy tự làm cho mình.

– KHÔNG BAO GIỜ ĐƯỢC huýt ghẹo cô ấy hay bất cứ ai khác và cho dù không cổ không ở đấy thì cũng sẽ lao đến, không ngần ngại đánh sấp mặt những ngữ sở khanh biến thái.

– Không cần thiết phải “nữ tính”, thím sẽ thấy 90% cô ấy mặc quần bò cùng áo All Might, nhưng thỉnh thoảng cổ cũng muốn trông xinh xắn nên sẽ mặc mấy bộ đồ tôn dáng và TRỜI ƠI NHÌN CƠ TAY CƠ CHÂN KÌA.

– “Mấy cô nàng cơ bắp không thể mặc đầm.”

– KHỐN NẠN SAO MÀY DÁM NGHĨ THẾ. Cô ấy đẹp tuyệt vời dù đó là gì đi nữa.

– Mọi người có hơi sờ sợ cô ấy vì cổ có thể từ “dễ thương và ngại ngùng” sang “tôi có thể đá cậu lên tận mặt trăng trong tích tắc”.

– Đôi lúc tự ti vì những vết sẹo trên tay bởi những cô gái cô ấy thấy toàn có một làn da không tì vết.

– Nhưng rồi cô ấy sẽ nhớ lại lý do vì sao cổ có chúng và cảm giác tự hào choáng lấy lòng cổ.