TomuDeku | Stray – Sẵn sàng

Bản gốc: 368

Bản dịch: 397

Nhiều ngày sau, họ tham gia lớp học khiêu vũ ở trung tâm thị trấn. Cả hai bọn họ ai cũng tệ khoản nhảy nhót nhưng từ từ sẽ học được thôi. Shigaraki tránh né mỗi lần một trong những người hướng dẫn thử dạy hắn, nên cuối cùng, Izuku đã trực tiếp nhờ họ chỉ cách dạy. Shigaraki không vui vì điều này nhưng gần cuối buổi học, Izuku sẽ trở lại và dạy hắn những thứ cậu vừa học. Họ khiêu vũ theo ý thích, múa may từ lúc quảng trường đông nghịt đến lúc dần vắng người.

Thỉnh thoảng hoàng tử mời Izuku nhảy một điệu nhạc, Shigaraki thì từng chút từng chút thấy rằng mình chẳng cần phải để tâm làm gì, bởi cuối ngày rồi Izuku sẽ quay về với hắn.

Bên cạnh các bài học khiêu vũ, Izuku và Inko dẫn hắn đi may đồ cho vũ hội. Họ chọn cho nhau mặt nạ, thăm thú thị trấn để tìm một thợ may có giá vừa túi tiền. Những ngày còn lại, nếu Shigaraki không làm việc cho Inko thì hắn sẽ học. Bây giờ hắn đã biết phép cải trang nên có thể học tại thư viện thị trấn.

Hắn đọc và học rất nhiều bản đồ, rất nhiều bùa chú cùng sách. Shigaraki bắt đầu chọn những nơi hắn muốn đi. Có những thứ hắn không thể học ở vương quốc Thần Thoại. Có những món hắn muốn ăn ở nơi khác. Có những mùa màng hắn muốn trải nghiệm.

Cứ thế, vũ hội diễn ra. Nó là dấu hiệu hoàng tử thêm một tuổi nhưng với Shigaraki nó có một ý nghĩa khác.

‘’Shigaraki, em sẵn sàng chưa?’’ Izuku hỏi, trộm nhìn từ bên ngoài túp lều.

Duy chỉ ngày hôm nay, hắn vén tóc mái, đeo mặt nạ. Mặt hắn vẫn còn nứt nẻ vì làn da khô lúc trước, nhưng hơn thế cả, hắn nhận ra hắn đã thay đổi rất nhiều từ cái lần trốn thoát khỏi sự giam cầm.

Hắn tên là Shigaraki Tomura, và hắn tự do. Hắn muốn sống như ý hắn muốn, và túp lều này là nơi hắn đang ở.

‘’Sẵn sàng.’’ Hắn gật đầu, tay thắt chặt cà vạt, đảm bảo chiếc áo khoác mới của hắn được cài chắc chắn bằng cái móc xanh lá Izuku đưa hắn.

TomuDeku | Stray – Đôi găng

Bản gốc: 921

Bản dịch: 1023

Shigaraki học nhiều nhất có thể từ cuốn sách Izuku mua tặng hắn. Hắn học cách triệu hồi và biến ra các thứ. Trong khoảng thời gian học, hắn điều khiển lửa đốt mái lều bằng cỏ khô, tre trúc. Khi Izuku thăm cánh đồng, cậu câm nín nhìn túp lều không mái.

‘’Shigaraki, em ổn chứ?’’

‘’Ổn’’ Shigaraki gật đầu nhưng hắn vẫn lo ngại về mái lều. Hắn không thể tìm được câu chú để sửa nó.

‘’Okay, vậy anh sẽ dạy em cách tạo một cái mái.’’ Izuku nói, nhịn cười. ‘’Đầu tiên, ta cần thân cây lúa mì rồi phơi khô chúng. Em biết phép phơi khô chứ?’’

‘’Biết.’’

Họ nhanh chóng bắt tay vào làm. Izuku cắt các thân cây cũ thành những đoạn dài vừa đủ để làm mái, Shigaraki dùng phép phơi khô chúng. Khúc làm khá là rắc rối vì Izuku làm ít nhất năm lớp để chắc chắn không bị dột. Cậu nói Shigaraki lần sau có thể làm đơn giản hơn nếu hắn biết phép chống nước, còn hiện tại thì đành chịu khó chút.

Khi họ làm xong một nửa thì nghe thấy tiếng ngựa chạy đến gần. Từ trên đỉnh đồi, họ thấy một chàng trai trẻ tóc nửa trắng nửa đỏ cưỡi con ngựa trắng. Shigaraki biết anh: hoàng tử vương quốc Thần Thoại. Hắn vội trùm đầu. Izuku ngăn hắn, tay vẫy trong khi vị hoàng tử tiến tới, theo sau là hai người vệ sĩ.

‘’Xin chào, Midoriya.’’ Hoàng tử gật chào cậu rồi gật chào Shigaraki. Anh ngước nhìn mái lều của họ. ‘’Hai người đang làm gì thế?’

‘’Ồ, chúng thần đang sửa mái lều.’’ Izuku nhún vai. ‘’Thần đang dạy Shigaraki cách làm nó. Xin hỏi chúng thần có thể làm gì cho ngài đây ạ, thưa ngài?’’

Vị hoàng tử hơi nhăn mặt khi nghe những lời ấy. Anh xuống ngựa, phất tay ân xá, mắt phóng xa khắp cánh đồng.

‘’Hình thức thế Midoriya? Với lại cậu nên giới thiệu tụi tớ nhỉ.’’

‘’Xin lỗi, thần quên khuấy. Shigaraki, em hẳn đã biết ngài ấy, hoàng tử Todoroki. Thưa hoàng tử, đây là Shigaraki Tomura. Hiện thì em ấy đang sống trong lều, thỉnh thoảng giúp đỡ thần việc đồng áng.’’ Izuku quay sang Shigaraki, người có vẻ không hề quan tâm chi cả và đã tiếp tục làm mái. ‘’Em ấy… ừm, hơi nhút nhát với người lạ. Xin ngài hãy thứ lỗi cho em ấy.’’

Hoàng tử gật đầu, tỏ ý hiểu. ‘’Tớ đã gặp dì Inko ở khu chợ và biết có lẽ cậu chưa hay tin vũ hội sinh nhật của tớ sẽ tổ chức vào tuần tới.’’

‘’Ngài đến tận đây chỉ để nói thần điều này ư?’’ Izuku sốc, ngượng ngùng. Hoàng tử không ngập ngừng, ánh mắt vẫn dính chặt cậu trai tóc xanh.

‘’Không to tát gì đâu, với cả tớ rất rảnh, đi lại chút cũng không sao.’’ Anh ngẩn ngơ đi bộ dọc cánh đồng. ‘’Thu hoạch tốt chứ?’’

‘’Vâng, thưa ngài. Năm nay khoai tây bội thu nên sẽ bán được nhiều ở chợ. Chúng thần vẫn còn vài cây nếu ngài muốn vật mẫu.’’

‘’Cậu biết khiêu vũ không Midoriya?’’ Hoàng tử chợt hỏi khiến cậu đứng yên. ‘’Nếu không biết thì cậu nên tới trung tâm thị trấn. Người dân ở đấy đang mở một lớp dạy khiêu vũ cho vũ hội. Tớ cũng không biết khiêu vũ nên tớ sẽ đến.’’

‘’Nhưng rõ ràng ngài có thể thuê một gia sư riêng, không phải sao?’’

‘’Tất nhiên. Nhưng đây cũng là một cơ hội cho tớ hòa cùng đám đông và hiểu rõ người dân hơn.’’

Izuku hừm, rồi họ trở về chỗ Shigaraki, người vẫn đang bận bịu với mái lều, lưng quay đối diện họ. Hắn ngoái nhìn hoàng tử.

‘’Ừm, nếu ngài muốn tường tận họ hơn, ngài nên cải trang nhỉ? Thần cá chắc mọi người ai cũng sẽ đối xử như bình thường nếu ngài xuất hiện ở trung tâm thị trấn với tư cách là hoàng tử.’’

‘’Ý tưởng tuyệt vời, Midoriya. Để an toàn hơn thì tớ sẽ dẫn theo một trong những vệ sĩ đáng tin của tớ. Cậu có định tham gia lớp học không? Tớ nghĩ cậu bạn của cậu đằng kia có lẽ sẽ thấy… mới lạ.’’ Todoroki hất đầu phía Shigaraki đang khom người. ‘’Tớ muốn vào vườn táo cậu một chốc. Đừng để ý tớ và cứ tiếp tục làm việc cậu đang làm.’’

‘’Thưa vâng.’’

Izuku thở phào nhẹ nhõm khi cậu sang chỗ Shigaraki. Cậu thấy chỉ còn chút nữa là mái lều sẽ xong, Shigaraki đã làm rất tốt.

‘’Izuku.’’ Shigaraki đột ngột gọi. ‘’Tay.’’

Izuku ngẩng đầu, chìa tay cho Shigaraki, lòng bàn tay chứa đầy rơm. Hắn lẩm bẩm gì đấy khiến đôi mắt đỏ của hắn rực. Nắm rơm bắt đầu tự đan thành những đầu nối nho nhỏ rồi bao lấy lòng bàn tay cậu. Một đôi găng tay vừa khít. Cảm giác cứ như len, không ngứa hay trơn tuột như rơm rạ.

‘’Thật… Thật tuyệt vời, Shigaraki!’’ Izuku thốt lên đầy kinh ngạc. Cậu giơ cao tay để ngắm nhìn chúng, đôi găng mới toanh. ‘’Anh đeo chúng có sao không… Em có nghĩ chúng sẽ rách không? Dù gì thì chúng làm từ rơm. Nhưng anh rất trân trọng chúng, Shigaraki!’’

Trân trọng. Mắt Shigaraki chớp chớp, ngẩn ngơ trước cụm từ ấy. Hắn từng đọc nó. Nó có nghĩa là: bảo vệ và giữ gìn một vật đáng quý.

‘’Khoan đã.’’ Shigaraki thầm thì gì đó vô găng tay. Trong giây lát. chất liệu của chúng biến thành vải vóc thật sự. ‘’Nó sẽ không rách. Memento của tôi.’’

Izuku im lặng, nhìn chằm chằm kẻ nhợt nhạt, ánh nhìn cứ như thể xuyên qua tóc mái hắn, xuống sâu tận tâm hồn. Cậu hiểu rồi, cái điều phiền lòng Shigaraki, cậu cười rạng rỡ.

‘’Anh sẽ luôn nhớ em khi anh đeo chúng.’’ Cậu hứa, hắn cười đáp lại như một con mèo.

Đôi lời của tớ: T v T tớ xin lỗi, lại đăng trễ nữa rồi, vô học nên lịch loạn xạ quá, tớ xin phép dời lịch đăng tất cả các fic xuống cuối tuần nhé ❤ cảm ơn rất nhiều

TomuDeku | Stray – Memento

Bản gốc: 909

Bản dịch: 995

 

Shigaraki ở túp lều cũng khá lâu, Izuku giới thiệu hắn với một người khác trong đời cậu: mẹ của cậu. Bà bảo hắn có thể gọi bà là ‘’Inko’’ hoặc ‘’dì’’*, bà ấy nấu ăn rất ngon. Y như Izuku, Inko có vẻ ngạc nhiên khi biết hắn là kẻ chạy trốn, là sinh vật đột biến, nhưng bà không để tâm việc hắn phải bị bắt hay không.

‘’Cháu có phiền không? Giúp Izuku thu hoạch khoai tây ấy. Dì sẽ trả cho cháu vàng.’’ Sau bữa sáng, Inko nói, Izuku thì đã ra ngoài vì hôm đấy là một ngày dài với nhiều thứ cần làm.

‘’Không đâu.’’

Lần đầu tiên, Shigaraki ‘’làm việc’’. Không chỉ là ‘’giúp’’, hắn không bị tận dụng, bởi hắn có lương. Nó… công bằng, thỏa mãn. Hắn muốn làm gì với đống vàng được trả cũng ổn hết. Shigaraki nhớ những ngày tù giam, hắn phải làm để cho ăn, và giờ, khi sống với Izuku trên cánh đồng, hắn đã biết hắn không cần phải làm thế, ăn thì cần quái phải hỏi, nó là thứ hắn được phép làm. Một trong những cuốn sách hắn đã học thì nó gọi là ‘’quyền.’’

Thế giới này có rất nhiều ‘’quyền’’ nhưng không có nghĩa nó đúng ở mọi nơi. Mặc kệ, Shigaraki vẫn rất hạnh phúc với ‘’quyền’’ sống, ăn và nghỉ ngơi như hắn muốn. Kèm theo đó còn có cả thứ gọi là ‘’trách nhiệm’’. Thí dụ, khi hắn làm việc để có thưởng lương thì hắn phải hoàn thành công việc của mình rồi mới được nhận vàng, và hắn không nên cứ thích là nghỉ trước thời gian tạm nghỉ đã chỉ định.

‘’Okay, vài tiếng nữa thì ta nghỉ.’’ Izuku nói, hổn hển, có rất nhiều khoai được lôi lên khỏi mặt đất. Cậu đã chăm bón khoai thành những củ to, màu nâu sẫm. Izuku nói làm món khoai nghiền là tuyệt hảo. Shigaraki từng thử khoai nghiền một lần khi ăn tối với Izuku và mẹ cậu, hắn khá thích món ấy.

‘’Nhân tiện thì anh có mua cho em cuốn sách mới đây.’’ Izuku nói lúc họ ăn trưa. Trưa hôm nay họ ăn bánh kẹp cá ngừ, uống nước táo ép. Shigaraki tò mò nhìn chằm chằm, miệng nhai bánh kẹp, Izuku lấy từ túi cậu một cuốn sách bìa cứng.

‘’Anh không có ma thuật à?’’ Shigaraki hỏi, tay lau vết sốt cay trên miệng hắn.

‘’Không… Anh không có ma thuật.’’ Izuku nhún vai. ‘’Không có nhiều người có ma thuật lắm. Nhưng tụi anh có thể học vài phép đơn giản như bảo vệ. Quốc vương cho phép những nghi lễ ma thuật an toàn được diễn ra hoặc trao đổi bùa chú, lời phép. Hơi mắc đấy! Em có thể trở thành phù thủy lẫn pháp sư vì em vốn có năng lực bẩm sinh.’’

Shigaraki im lặng, chăm chú quan sát tay đeo găng của mình. Hắn chưa từng nghĩ về nó, bởi bản thân bọn hắn không bao giờ ngừng tạo nên thứ gọi là ‘’biến đổi’’. Bọn hắn không được dạy nên làm gì với sức mạnh bọn hắn đang có. Gặp gỡ Izuku giúp hắn biết mẹo tránh phân rã các thứ mà tay hắn chạm phải. Hắn nhớ về những tù nhân khác. Họ sẽ không bao giờ biết cách dừng lại sức mạnh cuộn trào của bản thân. Họ sẽ không bao giờ có cơ hội để biết rằng họ hơn những gì họ nghĩ.

Ngày hôm ấy, hắn nhận được hai đồng vàng đầu tiên nhờ làm việc. Lồng ngực hắn tưng bừng một cách kì lạ, hắn tự hỏi mình nên làm gì với chúng. Inko mời hắn sang ăn tối, rồi Shigaraki chợt nhớ đôi găng của Izuku không còn nữa vì cậu đã đưa cho hắn. Các vết sẹo của cậu hiển hiện trước mắt hắn.

‘’Chuyện gì đã xảy ra?’’ Shigaraki hỏi.

‘’Chúng?’’ Izuku chỉ các vết sẹo. ‘’Anh và hoàng tử đã đối đầu nhau trong melee. Melee là một loại thi đấu đối kháng đọ về sức mạnh được tổ chức mỗi năm một lần ở vương quốc này**.’’ Cậu cười, vẻ tự hào. Inko thở dài.

‘’Izuku không chịu dùng thuốc làm mờ chúng, Izuku nói chúng là memento của hoàng tử.’’ Bà mẹ than phiền.

‘’Me…mento?’’

‘’Là kỷ niệm.’’ Izuku giải thích. ‘’Để nhắc nhở em về một sự kiện hoặc một người nào đó trong quá khứ.’’

Ánh nhìn của Shigaraki lại đậu trên tay đeo găng của hắn, đối với hắn, đôi găng hắn đang mang là memento của Izuku. Đánh dấu đời hắn qua trang mới. Hắn chằm chằm nhìn các vết sẹo trên tay Izuku, cảm giác kì quặc mờ nhạt đâm chọt ngực hắn. Hoàng tử trao memento cho Izuko trong hình hài vết sẹo. Chúng trông có lẽ rất đau, nhưng Izuku tự hào. Shigaraki không hiểu được lý do Izuku lại thích thú với những kỷ niệm đau đớn như vậy, và vẫn hào hứng nhớ tới hoàng tử.

Tối đó có thịt cắt lát, đậu và khoai nghiền nhưng Shigaraki mất hứng ăn, cuối cùng hắn đem về túp lều. Izuku trông hơi lo lắng, Shigaraki không nói gì nữa ngoài viện cớ để quay vô lều. Trong lều, hắn suy ngẫm thứ gọi là ‘’memento’’.

Hắn biết hắn vẫn sống mà không có lý do, hắn biết mỗi người có những người quan trọng. Hắn muốn bản thân mình giống như hoàng tử, quan trọng với Izuku. Hắn biết nó không phải là lý do để sống, chỉ là hắn muốn thôi. Shigaraki lục kiếm cuốn từ điển và tìm thấy một định nghĩa: muốn một điều người khác đang sở hữu gọi là ghen tị.

Hắn ghen tị với hoàng tử.

Có lẽ đó là một những thứ mà ta sẽ gặp khi ta sống.

 

Đôi lời của tớ: 

Dấu * này bản gốc là Madam 😥 tớ không biết nên dịch ra như nào nên chuyển đại thành ”dì”, nếu mọi người ai có cách dịch hay hơn thì xin hãy comt bên dưới nha, cảm ơn rất nhiều.

Dấu ** này thì là thế nì

1.png

TomuDeku | Stray – Dưới bầu trời chuyển giao giữa ngày và đêm

Bản gốc: 776

Bản dịch: 914

Giữa con người và gia súc có gì đấy để phân biệt. Lũ gia súc của nông trại sinh ra là để sinh tồn và sinh sản, con người đã tận dụng nó. Chúng được nuôi sau hàng rào, trong lồng, để cho sữa, cho lông, đẻ trứng hoặc để ăn. Con người, như loài săn mồi, sống bằng mọi thứ. Con người cũng có thể chăm sóc người khác, đổi lại họ nhận là lòng biết ơn.

Nếu gia súc sống để sinh tồn và sinh sản, vậy con người sống để làm gì?

Shigaraki trùm đầu, vừa cố nghĩ vừa canh chừng đội lính tuần hoàng gia. Izuku đã dặn hắn hãy đi thật bình tĩnh, hắn ngắm nhìn khu chợ nhộn nhịp. Những con buôn và những kẻ mua, trao đổi đồ ăn hoặc các vật khác bằng thứ gọi là ‘’vàng’’. Họ không cần làm thế để sinh tồn và sinh sản, đó là điều chắc chắn.

Thật ra thì Izuku đâu cần làm nông rồi bán nông phẩm để lấy thứ ‘’vàng’’ ấy.

Rồi với ‘’vàng’’, Izuku mua hạt giống, chăm bón, trồng trọt thêm hoa màu trên cánh đồng.

‘’Bộ không đủ ư?’’ Shigaraki hỏi trên đường về nhà. ‘’Đủ thức ăn. Nhưng vẫn cứ trồng nữa.’’

Izuku bật cười. ‘’Ừ, anh có đủ thức ăn. Nhưng không đủ để bán.’’

‘’Để lấy vàng. Để mua hạt giống tiếp? Rồi để bán. Rồi lại lấy vàng?’’

Tên trai nhỏ tuổi hơn ngẫm nghĩ.

‘’Không nhé. Chúng ta không sống vì vàng. Chúng ta không nhất thiết phải dùng vàng để có hạt.’’ Họ dừng chân bên một cửa hàng, Izuku dẫn hắn vào. Izuku mua rất nhiều sách, bút lông và giấy da. Shigaraki nhìn chằm chằm, tò mò.

Sau khi làm việc tới trưa, với Shigaraki vẫn quan sát kĩ lưỡng, Izuku lôi ra mấy cuốn sách cùng một cuộn giấy, rồi bày khắp vọng lâu. Izuku dạy Shigaraki cách đọc viết. Một trong những cuốn sách có hình bản đồ nên cậu cũng dạy hắn coi bản đồ. Rõ ràng nó chứng minh thế giới có các nơi rộng lớn hơn đây nữa mà không cần phải đi đó đi kia.

‘’Có những người sống vì lẽ tin các vị thần. Có những người sống vì tình yêu, vì hạnh phúc, cũng có những người sống vì những điều khác hoặc vì mục tiêu cuộc đời họ.’’ Chiều tối ấy, lúc các vì sao bắt đầu tỏa sáng trên nền trời nhuộm ánh hoàng hôn, Izuku đã nói hắn nghe những điều đấy. ‘’Tuy nhiên, chúng ta vẫn có người sống không vì gì cả. Khi họ sống trong giam cầm, họ sống vì những người khác. Nhưng, khi ta tự do tự tại, ta có thể sống vì bất kể thứ gì ta muốn, bất kể cách nào ta muốn. Khi em, thật sự sống, em cần ăn, em nghỉ ngơi, thay đổi và em cần sức khỏe nếu em muốn sống lâu.’’

‘’Sống lâu để làm gì?’’

‘’Đối với vài người, anh nghĩ rằng do nó là mục tiêu cuộc đời của họ?’’

‘’Izuku thì sao?’’

Izuku hừm, gối đầu rồi nằm xuống.

‘’Anh sống vì anh muốn sống.’’ Cậu nói, giọng điệu chậm rãi, nụ cười dịu dàng. ‘’Anh không cần lý do. Anh chỉ mừng là anh được trao cơ hội để sống cuộc sống mà anh muốn. Mẹ anh cũng sống như vậy. Đó là lý do tại sao, Shigaraki, chí ít, em cũng nên có được cơ hội để sống cuộc sống mà em muốn. Và em cần tri thức để thực hiện nó. Em sẽ chạm mặt nhiều hạng người, đến các nơi khác trong tương lai, và em sẽ phải thích nghi để sống.’’

‘’Đôi lúc em sẽ bị tổn thương, cũng có khi em sẽ hạnh phúc, yêu thương, rồi cô đơn, mãn nguyện, rồi đau lòng, mất mát, tất cả đều tạo nên cuộc sống. Anh còn trẻ nên anh muốn sống và trải nghiệm nhiều và nhiều hơn nữa những khoảnh khắc ấy. Em có thể có lý do riêng của em để sống, điều đó rất bình thường. Hãy nhớ, có lúc em sẽ sợ hãi nhưng đừng để nó ngăn bước chân em.’’

Shigaraki im lặng, hắn sờ mấy nét chữ của hắn trên giấy. Rồi hắn nhúng bút, tiếp tục viết tốt nhất có thể.

Hắn sẽ không lãng phí cơ hội Izuku đã trao cho hắn. Lần đầu tiên, hắn mỉm cười, lẳng lặng, không hề hay biết. Trong lồng ngực hắn đang được sưởi ấm. Rung động. Nhột nhột.

Bây giờ Shigaraki đã hiểu tại sao lúc trốn khỏi tù hắn lại cảm thấy lạc lối. Hắn đã sống vì người khác, không sợ hãi, không đau đớn, không chết. Khi tự do, hắn không chắc hắn nên làm gì, có nghĩa lý gì đâu. Hắn không biết hắn sống vì gì.

Giờ thì hắn gặp Izuku, lòng hắn bừng nắng hạ, mặt trời chân lý chói qua tim*, hắn có thể sống như hắn muốn. Hắn đã nghĩ rằng hắn phải sống tốt để cảm ơn Izuku, nhưng Izuku không yêu cầu hắn vì cậu. Izuku không bao giờ đòi hỏi hắn.

Ngất ngây quá đỗi, nôn nóng ngập tràn, nhưng hắn biết mình có thời gian, cứ thong thả. Hắn có thể thử những điều mới lạ. Học. Sau tất cả, nó cũng là một phần cuộc sống.

 

Đôi lời của tớ: T v T xin lỗi vì đã đăng trễ nhe, hic tớ quên khuấy mất

TodoDeku | Ánh sáng dẫn lối (furihatachlookie)

Disclaimer: Tui không sở hữu gì ngoài bản dịch hết. Tác giả đã cho tui dịch fic này, xin đừng mang ra ngoài. Tui dịch vì tình yêu với nhân vật và muốn chia sẻ với mọi người một fanfic rất rất dễ thương; hoàn toàn phi lợi nhuận.

Author: 

Fic gốc: Guiding Light

Rating:  G

Relationship: Todoroki Shouto/Midoriya Izuku

Additional Tags: AU – Bạn thơ ấu | Fluff and Angst

Translator: Merri T.  Wattpad

Beta: Sìn Slave

Tóm tắt:

Đăng ký cho cậu học ở trường tiểu học địa phương là ý của mẹ cậu. Cha cậu thì tin rằng một gia sư riêng là tốt hơn cả, nhưng chả ai có thể phản đối một bà mẹ đã quyết định, và một sự tiếp xúc căn bằng với những đứa trẻ ở độ tuổi của cậu đã làm lung lay lương tri của cha cậu đủ để đồng ý và ký vào giấy tờ.

Một vài note của Author: Trong này họ chừng 7 hoặc 8 tuổi.

Và đây là một bức tranh cực kì tuyệt vời cho fic này bởi azeono

~ Lời tui muốn nói: Thank Chloe for writing and allow me to translate this fanfic.

Cám ơn mọi người trong team rất nhiều.

(Vẫn còn phần sequel/tiếp theo của ‘Guiding Light’ nữa nhưng tui sẽ cập nhật sau)

 

Read More »

BakuDeku | Coffee flavoured – shinxtea

Disclaimer: Tui không sở hữu gì ngoài bản dịch hết. Tác giả đã cho tui dịch fic này, xin đừng mang ra ngoài. Tui dịch vì tình yêu với nhân vật và muốn chia sẻ với mọi người một fanfic rất rất dễ thương; hoàn toàn phi lợi nhuận.

Author: shinxtea | tumblr: http://shinxtea.tumblr.com/

Nguồn: AO3

Rating:  T

Relationship: Bakugou Katsuki/Midoriya Izuku

Additional Tags: Domestic Fluff | Nhân vật đã lớn tuổi hơn| Drabble | Katsuki chỉ chửi thề hai lần trong đây thôi

Translator: Merri T. ⇒ Wattpad

Lời tui muốn nói: Thank you so much for writing and allow me to translate this fanfic, Shin.

  • Fanart của Shin cũng cute lắm luôn(●>ω<●)
  • Do tác giả yêu cầu nên tui không dẫn link của fic gốc.
  • Tui đang phân vân không biết nên để xưng hô của Katsuki và Izuku là gì: tao/mày, tớ/cậu hay là anh/em đây, mọi người giúp tui với (T⌓T)

Tóm tắt:

“Deku.”

“Ừ, Kacchan?”

“Em phiền thật.”

“Em đồng ý.”

Read More »

TomuDeku | Stray – Lần đầu tiên trong những lần đầu tiên

Bản gốc: 973

Bản dịch: 1056

Ừ thì, những người nông dân khi so với các giai cấp khác trong vương quốc thì họ không uy quyền gì. Họ không giàu sang phú quý, cũng không có sự ban phước của ma thuật . Nhưng họ là những con người tự do nhất và sở hữu hầu hết đất đai. Izuku hào hứng giới thiệu Shigaraki vườn táo và cho cậu ăn thử vài trái. Ở cuối khu vườn, mở ra trước mắt hắn là cánh đồng lúa mì vàng rực bao la, những cây khoai tây, bắp cải màu xanh và dâu tây chín mọng.

Shigaraki chưa từng thấy đồng lúa bao giờ. Hắn không tài nào kiềm nổi ánh mắt tò mò quan sát lũ sên ăn từng búp cải. Trái táo trong tay hắn thật ngọt và tươi. Có gì đó trong hắn, ngoài cơn đói khát, được dập tắt. Hắn cảm thấy, lấp đầy.

‘’Ngồi ở đây đi, Shigaraki. Anh có vài thứ cần làm với lũ sên.’’ Izuku gọi từ bên kia đồng, tay vẫy vẫy dưới vọng lâu kế ngay túp lều. Tò mò, hắn ngoan ngoãn bước tới, Izuku cầm một lọ thuốc đến chỗ bắp cải.

Làm theo hướng dẫn, Izuku bỏ thuốc vào bình phun rồi phun xuống. Chỉ trong tíc tắc, tiếng rít nhỏ vang lên, lũ sên oằn oại rồi thành bụi đất. Shigaraki hấp háy mắt, vẻ không tin. Giờ thì hắn hiểu là Izuku không nuôi chúng, mà là bắp cải.

‘’Còn đói không? Anh có đem bữa trưa nè, nhưng vẫn khá sớm để ăn.’’ Izuku hỏi, tay quệt trán bằng mặt sau găng tay. Shigaraki lắc đầu. ‘’Ok vậy thì qua đây, em cần thay đổi diện mạo.’’

‘’Tại sao?’’

‘’Để không ai biết là em trốn từ vương quốc Bóng Tối.’’

Shigaraki theo Izuku vô lều. Trong đó, hắn rửa mặt, thay áo, mặc một cái áo choàng nâu. Izuku phủ áo choàng qua vai hắn rồi kẹp lại một chiếc móc xanh lá để nó không bị rớt. Cậu trai tóc xanh dặn dò hắn khi hắn ra nơi đông người, đặc biệt là lúc có đội tuần tra hoàng gia thì hắn phải trùm đầu để che mặt. Sau đấy, Izuku tỉa tóc mái của hắn, nhưng Shigaraki cứ nhúc nhích vì hắn không thích mái mình quá ngắn.

‘’Mắt tôi trông đáng sợ.’’ Hắn nói.

Izuku nghiêng đầu, chải tóc Shigaraki khỏi mắt hắn. Da mặt khô, đôi mắt đỏ dễ gây căng thẳng cho người đối diện, nhưng Izuku chỉ mỉm cười, kẹp tóc hắn lên. Shigaraki nhìn cậu đi vòng quanh lều rồi trở về với một lọ có nắp đậy. Khi cậu mở nắp, một mùi hương dịu dàng, tươi tắn của hoa lan tỏa trong không khí.

‘’Ngồi yên nào, cái này sẽ giúp em giảm khô da.’’ Izuku nói, xịt dầu thơm lên mặt và môi Shigaraki. Nó rất mát. ‘’Anh thường dùng nó khi vào hạ, nó là tinh chất hoa tuyết. Nếu em không chăm chút da em thì nó dễ bị tổn thương lắm. Cứ để thế vài phút rồi thả tóc mái xuống.’’

Shigaraki không tài nào hiểu được lý do vì sao một kẻ xa lạ lại chăm sóc hắn tận tình nhường vậy, kể cả khi cậu ta biết hắn là tên tù của vương quốc Bóng Tối. Hắn biết là hắn có thể tin tưởng Izuku, nhưng hắn cảm thấy điều gì đó đang chờ phía trước, lấn át sự hiền dịu của cậu.

‘’Bốn.’’ Hắn thầm thì. ‘’Bốn là ổn.’’

Izuku ngó hắn vài giây, sau mới chợt hiểu là hắn đang nói tay hắn.

‘’Bốn ngón là ổn?’’

Shigaraki gật. ‘’Năm ngón là không ổn.’’

Izuku hừm một tiếng, cởi găng tay. Shigaraki nhìn các vết sẹo trên tay cậu, nhưng hắn không nói gì, chỉ ngắm cậu cắt mỗi găng một ngón. Cậu ra hiệu Shigaraki chìa tay rồi đeo cho hắn. Sau khi đảm bảo đã cài nút cổ tay, Izuku mỉm cười, cầm tay hắn. Vì ngón giữa hắn không động lòng bàn tay cậu nên năng lực hắn không có tác dụng.

Kẻ nhợt nhạt, mắt mở to, nhìn tay cậu và tay hắn chạm nhau.

‘’Đau không?’’

‘’Không. Không hề.’’

Hắn mím môi thành một đường thẳng mỏng dính, cảm nhận sự mềm mại do thứ nước Izuku vừa xịt. Ngón tay cái Shigaraki cứng ngắc sờ các vết sẹo.

‘’Đau không?’’

‘’Không.’’ Izuku cười. ‘’Dù sao chúng cũng cũ rồi.’’

Izuku tháo kẹp tóc, tóc mái hắn xõa xuống mắt hắn. Cậu cười thỏa mãn.

‘’Đằng góc ấy là giường em có thể dùng, và một cái lò bằng đá. Anh sẽ chỉ em cách sử dụng nó! Không nhiều nhặn gì, nhưng em có muốn ở không? Nếu chúng ta cẩn thận, anh chắc khoảng một năm hay hơn chút là em sẽ có thể sống tự tại hơn. Hay là em có những nơi em muốn đi? Em có thể nghỉ tạm ở đây trước khi tiếp tục lên đường.’’

Sau những năm tháng tù đày mà hắn đã chịu, cuối cùng, lần đầu tiên, Shigaraki đã có thể tự quyết định. Một quyết định khó khăn. Chỉ mới một tuần từ lúc hắn trốn thoát, sự thật cần được nói ra, hắn khá là choáng ngợp bởi sự tự do hắn đang có. Hắn đã tự sống sót dù không biết sất gì về thế giới cả. Hắn đã đụng độ những kẻ xấu, Izuku là người ‘’tốt’’ đầu tiên hắn gặp cho đến bây giờ.

Người này không đòi hỏi hắn thứ gì, ngược lại, cậu ta cứ cho và cho, Shigaraki không tài nào hiểu nổi.

‘’Không cần vội.’’ Izuku nói thêm. ‘’Em có thể đi và trở về bất kì lúc nào em muốn. Giờ anh phải làm việc rồi. Nếu em đói, anh có để bữa trưa trên giường, trong túi ấy.’’

Shigaraki nhìn cậu rời đi, hình dáng cậu hòa vào ánh sáng bên ngoài. Hắn nhận ra, ngay bây giờ, hắn có thể sống tùy ý mình.

Trước cả khi hắn kịp cản bản thân, tay hắn đã với vai Izuku.

Hắn quyết định rằng hắn muốn học cách sống. Cách Izuku sống. Và rồi, có lẽ, hắn có thể sống như cách hắn muốn.

TomuDeku | Stray – Tên

Bản gốc: 691

Bản dịch: 720

Izuku vừa đọc tờ hướng dẫn sử dụng lọ thuốc vừa đi qua khu chợ thị trấn. Hậu quả là cậu đâm sầm vào lưng người khác.

‘’Ê, coi chừng chứ.’’

‘’Xin lỗi…’’ Izuku rối rít, cậu nhận ra đằng trước quán ăn trong chợ đang rất hỗn loạn. Ông chủ quán la hét một thiếu niên ốm yếu, tay bóp cổ, nhấc bổng hắn ta. Rõ ràng là hắn đã ăn cắp quán ông.

Rồi cậu phát hiện một điều hãi hùng hơn. Rằng không phải người gặp nguy là thiếu niên, ổ bánh mì trong tay hắn đang hóa thành cát bụi. Cậu chen lấn đám đông, tay nắm vai ông chủ.

‘’Xin lỗi! Làm ơn hãy đặt em ấy xuống!’’ Tiếng thốt của anh ngưng bàn tay hắn hướng gần tay ông chủ.

‘’Cái đéo? Mày quen thằng chó này?’’

‘’Vâng, cháu rất xin lỗi về sự lộn xộn! Em ấy chỉ đang tìm cháu để trả tiền cho đồ ăn. Cho cháu hỏi là em ấy mua bao nhiêu ạ?’’

Lời nói của cậu làm chủ quán bình tĩnh lại, ông lạnh lùng bảo đám đông phắn nhanh, rồi trả lời cậu giá tiền. Thiếu niên đứng đấy, không thể nhìn được bất kì cảm xúc gì trên mặt hắn vì tóc mái của hắn quá dài. Nhưng Izuku có thể thấy da và môi hắn khô nứt thế nào, đáng lo làm sao.

Sau khi trả tiền ổ bánh mì, ông chủ quán kêu cậu ‘cút đi’. Izuku thở phào nhẹ nhõm, cậu xoay sang nhìn hắn, người thiếu niên, hình như, đang chờ cậu.

‘’Ổn chứ?’’ Cậu hỏi. ‘’Em có bị thương ở đâu không?’’

‘’Ổ-ổn.’’ Kẻ nhợt nhạt gật gật, đầu cúi thấp nhìn ổ bánh giờ chỉ còn là các hạt bụi.

Izuku ấp úng, với tay định cầm tay hắn, hắn giựt lùi lại.

‘’A-anh xin lỗi!’’

Hắn lắc đầu, chìa tay về phía Izuku. ‘’Sẽ làm đau anh.’’ Hắn nói, tìm kiếm gì ấy dưới đất, hắn lụm một hòn sỏi, rồi tiến đến chỗ cậu, nắm chặt hòn sỏi trong lòng bàn tay.

Nó biến thành cát bụi.

Izuku cẩn trọng ngó quanh quất, chắc chắn rằng không ai để ý. Đội lính tuần hoàng gia sắp đi ngang nơi họ đứng.

‘’Theo anh.’’ Cậu nói, cầm cổ tay hắn và kéo hắn vào một hẻm nhỏ.

Họ lượn lách xuyên con hẻm ngoằn ngoèo, Izuku đảm bảo không ai theo hay chú ý họ. Tìm vùng ngoại ô có những hàng cây bạch dương ngợp trời, cuối cùng cậu thả tay hắn ra. Nắng vẫn ấm, không khí trong rừng tươi mát hơn trong chợ, sự hồi hộp bởi cuộc chạy trốn giảm dần.

Cậu nhã nhặn mỉm cười với hắn.

‘’Anh là Izuku. Tên em là gì?’’

Tên.

Vật thí nghiệm số 154 Shimura Tenko.

Số 154, trở vô phòng.

Số 154, phân hủy tảng đá.

Giết kẻ này, số 154.

‘’Shigaraki… Tomura.’’

‘’Rất vui được làm quen với em, Shigaraki. Em là người trốn chạy từ vương quốc Bóng Tối, phải không?’’

Hắn giựt lùi tránh Izuku, nụ cười trở nên gượng gạo trên môi cậu.

‘’Hẳn em có lý do riêng mà. Anh nghe khá nhiều tin đồn về vương quốc ấy, nhưng nếu em muốn sống tự do thì nên ăn trộm đồ ăn đâu.’’ Cậu chống hông. ‘’Anh có một trang trại, cách đây hai quả đồi thôi. Cánh đồng có một túp lều vẫn có thể ở, trừ phi mùa đông tới. Nhưng anh chắc chúng ta sẽ xoay sở trước mùa đông thôi. Em có muốn ở không?’’

Shigaraki lặng im. Hắn chưa từng dám mơ tưởng nó: lòng nhân ái. Không. Có lẽ cậu ta đã đặt bẫy đợi hắn. Tuy nhiên, hắn biết kẻ nói dối như nào. Một phần sức mạnh hắn có khả năng nhận biết nó. Nhưng. Thật vẫn đáng kinh ngạc.

‘’Ừm.’’ Hắn gật đầu, môi mím chặt thành một đường thẳng, tay đặt lên cái bụng lép kẹp.

Izuku để ý cách hắn cố tình chỉ đặt bốn ngón tay, ngón giữa lơ lửng trên tấm áo rách nát.

‘’Đi thôi. Anh có quần áo và đồ ăn. Đây, ăn tạm nó đi.’’ Cậu giơ một miếng kẹo. Shigaraki* gật, rồi họ cùng nhau đến cánh đồng.

Đôi lời của tớ: chỗ * này bản gốc là Izuku gật đầu, nhưng mà tớ không hiểu lắm Izuku đưa kẹo sao lại thành luôn gật đầu? 😥 Nếu mọi người có hiểu gì thì hãy comt nha. Mình cảm ơn rất nhiều ~ ❤